Hãy tiếp tục câu chuyện Buổi học cuối cùng
Kể tiếp Buổi học cuối cùng với bài văn mẫu
Bắt đầu câu chuyện về Buổi học cuối cùng
Sau khi kết thúc buổi học, Thầy Ha-men cùng em gái đã ra đi, rời xa ngôi trường quen thuộc.
Chiếc xe ngựa lăn bánh, xa dần như những kí ức xa vời. Thầy Ha-men không kìm được nước mắt.
Chúng tôi đưa tiễn thầy đến ngã ba, nơi con đường gặp nhau. Thầy quay lại, lời từ biệt nghẹn ngào.
- Rồi, các em về đi! Hãy nhớ những điều thầy đã chia sẻ.
Những tiếng khóc đầy xúc động phát ra từ chúng tôi.
- Hãy mạnh mẽ lên các em - Thầy ôn hòa an ủi và từ biệt chúng tôi.
Chiếc xe ngựa dần xa, mất dần trong con đường rộng lớn. Chúng tôi quay về, im lặng như vừa mất đi một phần quý giá của cuộc sống!
Hôm sau, thầy giáo mới dạy tiếng Đức thay thế thầy Hamen... Ông thầy mới này cũng là người Pháp, nhưng tại sao chỉ mới gặp chúng tôi đã có ác cảm? Liệu có phải vì thầy dạy Đức văn thay vì Pháp văn? Sao thầy có thể ép buộc chúng tôi phải học một ngôn ngữ lạ và buồn chán như vậy?
Tôi không thèm quan tâm đến bài học tiếng Đức này. Tôi nghe thầy giáo giảng bài một cách lạnh nhạt và thờ ơ.
Khi thầy giáo mới bảo chúng tôi viết những từ tiếng Đức theo mẫu, tôi lại viết những từ tiếng Pháp mà thầy Ha-men đã dạy. Vì tôi vừa mới học viết nên tôi cũng không viết được nhiều. Tôi tức giận, cảm thấy hối tiếc vì trước đây không chăm chỉ học hành hơn.
Tôi nhớ thầy Ha-men với tình cảm sâu sắc. Nhớ ánh mắt nghiêm khắc nhưng cũng dịu dàng của thầy. Nhớ hình ảnh lớn lao của thầy với bộ trang phục trang trọng trong buổi học cuối cùng. Nhớ những lời giảng sâu sắc, xúc động của thầy. Nhớ những từ mẫu viết đẹp như lá cờ 'Pháp, Andát, Pháp, An-dát' như những lá cờ tự do trước mặt các dãy bàn. Nhớ cả những lần bị thầy phạt trước lớp hoặc viết chữ xấu, vở viết rối tung, bị thầy phạt xòe hai bàn tay. Lúc đó, tôi thấy thầy quá nghiêm khắc và tôi rất căm ghét thầy.
Nhưng lúc này, tôi lại mong muốn thầy trở lại để dạy chúng tôi văn Pháp, mong muốn bị thầy phạt như thế. Bây giờ tôi mới hiểu được ý nghĩa của những hình phạt của thầy là để giúp chúng tôi tiến bộ.
Đang suy tư mê mải, bất ngờ 'cốp', một cái thước đập mạnh xuống đầu tôi. Tôi choáng váng nhìn lên. Thầy giáo dạy tiếng Đức nhìn tôi mặt hăm hở:
- Thằng này, mày học hành thế này à? Mày muốn trải qua một trận đòn không? Đám nô lệ vô học!
Tôi cố gắng kìm nén sự tức giận và những giọt nước mắt chỉ tuôn trào.
Bỗng dưng, tôi cảm thấy ánh mắt của thầy Ha-men đầy bi thương, trìu mến: Hãy can đảm lên các con. Và trong tai tôi vẫn vọng lên câu nói của thầy Ha-men:
- Các con ạ, hãy nhớ rằng: tiếng Pháp là ngôn ngữ tốt nhất trên thế giới, trong sáng và vững chắc nhất; chúng ta phải bảo toàn nó trong lòng mình và không bao giờ quên nó, vì khi một dân tộc mất đi tiếng nói của mình, họ đang mất đi chìa khóa giải thoát...
Những lời ấy làm tan đi sự mỉa mai từ thầy giáo dạy tiếng Đức, giúp tôi dần trở lại bình tĩnh.
Tôi tự hỏi: Khi nào thầy Ha-men sẽ trở lại?
Sau khi nắm vững nội dung trên, các bạn có thể thảo luận về cuộc đối đầu giữa Sơn Tinh và Thuỷ Tinh trong bối cảnh hiện đại với sự xuất hiện của máy móc, công nghệ xi măng và thép... để củng cố hiểu biết về văn học.
Để chuẩn bị cho bài văn về Câu chuyện Buổi học cuối cùng, bạn có thể tìm hiểu thêm với các tài liệu như Viết sáng tạo về Buổi học cuối cùng, Tưởng tượng 20 năm sau khi trở lại trường cũ trong một ngày hè hoặc phần Mô tả tâm trạng của thầy giáo Ha-men khi dạy lớp cuối cùng để phát triển kỹ năng viết văn tốt hơn.
