Đồng nghiệp đã vĩnh viễn ra đi, những người đã từng nhận tiền vay từ anh ấy giờ coi đó như một khoản nợ không thể trả.
Một người đồng nghiệp của tôi đột ngột qua đời. Trong thời gian bình thường, anh ấy luôn là người rất tốt và hào phóng. Thường xuyên cho mọi người trong công ty mượn tiền, tôi cũng được vay 10 triệu đồng. Những người khác nhận được số tiền ít hơn, từ 1 đến 2 triệu, trong khi có người lại được mượn đến 20 triệu.
Anh ấy làm công việc như tôi, tiền không nhiều, nhưng luôn lòng với mọi người. Chưa bao giờ anh ấy nhắc ai đó phải trả nợ cho mình.
Anh bỏ chúng ta đột ngột, không để lại một lời nhắn nào. Vợ anh chỉ làm công việc bán hàng bình thường, và họ có một đứa con trai 6 tuổi.
Khi biết tin anh đã ra đi, tôi tự giác đến nhà và cam kết trả tiền ngay trong thời gian sớm nhất. Vợ anh nhìn tôi và nói: “Anh ấy đã kể với em rồi… cảm ơn chị”, tôi vội vàng phản đối: “Không, em mới là người cần phải cảm ơn chị, đừng nói như vậy”.
Chị vợ anh ngậm ngùi: “Suốt đời, anh ấy đã cho bạn bè vay tiền, mỗi lần là mấy chục nghìn đô, nhưng sau khi anh ấy ra đi, chỉ có em là người tự giác nói sẽ trả tiền”
Ngày anh được đưa đi, đồng nghiệp trong công ty đến thăm. Nhìn thấy cảnh nhà anh vợ góa con khóc ngất, một đồng nghiệp khác mới thừa nhận đã mượn tiền, những người khác thì im lặng.
Tôi thảo luận với người đó và yêu cầu hoàn trả số tiền, đồng thời báo cáo sự việc cho công ty, hy vọng sếp có thể thuyết phục những người còn lại chấp nhận trách nhiệm.

Hình ảnh: Stormseeker / Unsplash.
Sếp nói rằng vấn đề này rất khó giải quyết, nhưng đề xuất một phương án khác, đó là sử dụng danh nghĩa của công ty để kêu gọi ủng hộ tài chính cho gia đình anh.
Tuy nhiên, khi quyên góp, những người đồng nghiệp từng mượn anh vài chục triệu chỉ đồng lòng ủng hộ vài trăm ngàn.
Giận dữ, tôi phê phán họ mặc dù họ vẫn từ chối thừa nhận. Tôi trả lại vợ chồng anh 10 triệu và đóng góp thêm 10 triệu cho gia đình trong sự tức tối.
Nhiều người nói tôi hơi ngốc, một là không nên để lộ lịch sử đen tối của người khác, hai là không nên hỗ trợ quá nhiều.
Nhưng tôi không quan tâm, tôi không thể quên người đã ở bên cạnh tôi khi tôi gặp khó khăn. Bây giờ anh ấy đã ra đi, tôi cảm thấy nên làm điều gì đó để báo đáp.
Tôi nghĩ đó là một trong những phẩm chất cơ bản nhất trong cuộc sống, đúng không?
Người viết: Tâm Trần
Từ khoá: Gặp khó khăn khi đồng nghiệp qua đời
