
Luôn có hai thời khắc trong ngày khiến con người không thể ngừng nhớ về, đó là hoàng hôn và bình minh. Khoảnh khắc cuối cùng của một ngày, khi bầu trời bắt đầu chuyển sang màu u ám của đêm tối, chúng ta thường trôi về vùng ký ức xưa - nhớ về những điều đã mất mãi mãi, chỉ đến và rời đi một lần duy nhất. Ký ức đó được gói gọn trong 'Buồn treo góc tủ, những kí ức phai mờ đi' - một cuốn sách viết về những hồi ức mơ hồ của tuổi thanh xuân, khi ta có thể bỏ lỡ tình yêu, một ước mơ, hay một cơ hội trong cuộc đời.
Những vết thương của tuổi thanh xuân có thể đi theo chúng ta suốt nhiều năm, nhưng cuối cùng, chúng ta chỉ có thể nhìn lại chúng trong kỷ niệm dưới ánh hoàng hôn đẹp đẽ. Tuy nhiên, 'Buồn treo góc tủ, những kí ức phai mờ đi' cũng mang trong mình sự hứng khởi của một ngày mới. Đó là lúc chúng ta học được cách trân trọng, yêu thương mọi thứ đã qua:
' ...Rồi sẽ có ai đó đến đúng lúc ban mai Thay thế để giữ lại những tổn thương ngày xưa cũ Họ sẽ trao cho em một tình yêu đủ để Kéo dài cả đời êm đềm tựa như tiếng ru. '
'Buồn treo góc tủ, chuyện cũ phai mờ ' là một tuyển tập với nhiều bài viết và thơ, được viết bởi những tác giả trẻ từ Sad boy with phone, là một lời nhắn gửi đến mỗi chúng ta: Hoàng hôn hôm nay không giống hoàng hôn hôm qua, con người năm nay đã khác biệt so với nhiều năm trước đó. Mọi thứ đều thay đổi theo luật tự nhiên, và gặp gỡ cũng như chia ly là một phần của quá trình đó. Cuộc sống không thể nắm giữ hạnh phúc khi vẫn ôm trọn những điều cũ kỹ. Một cuộc đời dài đầy, sẽ đến lúc những điều cũ sẽ phai nhạt đi. Chúng ta mong rằng bạn sẽ mở lòng để tha thứ và sống một cuộc sống an nhiên, hạnh phúc vào ngày mai.
