Bài viết này được đăng trên tờ Times vào tháng 10 năm trước nói về vấn đề các cô gái trẻ trở thành “con mồi” cho các tay môi giới tình dục ngày càng gia tăng ở Nhật Bản.
Kurumin Aroma cảm thấy như cuộc sống của mình kết thúc khi cô ấy 21 tuổi. Khi đó, cô đang sắp hoàn thành năm cuối đại học và được nhận vào làm thực tập sinh cho một tập đoàn, hàng ngày phải đối mặt với một tủ chứa đầy giấy tờ.
Một ngày nọ, một người đàn ông lịch lãm tiếp cận và bắt đầu trò chuyện với Kurumin khi cô đang dạo chơi ở phố Tokyo.
Lúc đó, cô gái trẻ cảm thấy như bị lôi cuốn khi nghe người đàn ông đối diện nói về sự nghiệp người mẫu, những bức ảnh lộng lẫy trên tạp chí cùng các bữa tiệc xa hoa với sự tham gia của nhiều ngôi sao giải trí.
“Dường như vào lúc đó, người đàn ông kia đã thuyết phục tôi khá dễ dàng” - Kurumin nói.

Chỉ sau 8 năm, Kurumin đã phải nuối tiếc về quyết định của mình.
Tuy nhiên, bất kể những ám ảnh riêng của mình, cô gái trẻ này đã gần 30 tuổi và quyết tâm đứng lên để ngăn chặn bất kỳ ai rơi vào cạm bẫy giống như mình, cũng như hàng trăm nghìn phụ nữ trẻ Nhật Bản bị lừa gạt.
Họ tự xưng là công ty người mẫu nhưng thực chất chỉ làm dụ dỗ người khác tham gia các bộ phim khiêu dâm.
Sau khi ký kết hợp đồng, Kurumin làm việc xa nhà. Đối diện với những đe dọa về việc vi phạm hợp đồng và bồi thường, cô buộc phải thực hiện các cảnh nóng, quan hệ tình dục trước ống kính máy quay.
“Thực sự, tôi không có lựa chọn nào khác” - Kurumin nói.
Đây không chỉ là câu chuyện của Kurumin mà còn là của nhiều người khác.



Nhật Bản đang đối mặt với vấn đề thiếu thiếu luật bảo vệ trẻ em. Vào tháng 4 gần đây, nhiều người dân ở Tokyo đã tổ chức biểu tình phản đối sau khi một người cha đã bạo hành con gái của mình.
Thẩm phán cho biết bằng chứng mà nạn nhân cung cấp chưa đủ thuyết phục.
Do hoạt động mại dâm được coi là hợp pháp, nên 'có khoảng 100 đại lý mại dâm ra ngoài mỗi tối để tìm kiếm các cô gái trẻ cho ngành công nghiệp này', theo Yimeno Nito, một thành viên của một tổ chức phi chính phủ ở Tokyo. Các hành động này không vi phạm pháp luật của Nhật Bản.
Mỗi thứ Tư, Yimeno và các tình nguyện viên khác điều hành chiếc xe buýt hồng vào trung tâm Tokyo để mở quán cà phê di động Tsubomi, nhằm giúp đỡ các cô gái có thể rơi vào tình trạng bị môi giới bắt cóc.
Tsubomi cung cấp thức ăn, nước uống và các vật dụng cần thiết khác như bao cao su, bàn chải đánh răng, và sản phẩm vệ sinh phụ nữ cho các cô gái muốn vui chơi muộn hơn một chút trước khi về nhà.
“Chúng tôi thường hỗ trợ các cô gái trẻ bị bạo hành hoặc không muốn đi học” - Yimeno cũng điều hành một mái ấm dành cho các cô gái trẻ tự do ra đi.

Khó tin rằng một quốc gia có nền kinh tế phát triển như Nhật Bản lại thiếu hụt các dịch vụ xã hội cho thanh thiếu niên.
Trong năm ngoái, chỉ có khoảng 3.250 nhân viên phúc lợi trẻ em trong khi số trẻ bị bạo hành lên đến 122.578.
Chính phủ dự định tăng cường thêm 2.000 nhân viên phúc lợi nhưng Yimeno cho rằng chúng chủ yếu tập trung vào trẻ sơ sinh và trẻ em, trong khi thanh thiếu niên lại bị bỏ qua.
“Chính phủ xem xét các cô gái bị lạm dụng như một vấn đề và coi chúng như không thể hòa nhập vào cộng đồng” - Yimeno chia sẻ.
Không chỉ bị rủ rê ngoài đường, các tay môi giới còn tìm kiếm thiếu nữ trên Internet. Thông thường, họ sẽ dụ dỗ hoặc ép buộc các cô gái gửi hình ảnh khỏa thân.
Sau đó, họ sử dụng hình ảnh đó để đe dọa và ép buộc nạn nhân phải tuân thủ. Ước tính có khoảng 170.000 nữ sinh trung học tham gia vào hoạt động mại dâm.
Khá nhiều trong số họ sử dụng mạng để dụ dỗ đàn ông và kiếm tiền bằng cách bán ảnh khỏa thân hoặc nội y của mình.
“Họ cảm thấy mạnh mẽ hơn sau khi bị lạm dụng” - Shihoko chia sẻ.
Hầu hết những ảnh và video sau khi đăng lên mạng sẽ không thể gỡ xuống. Người trẻ khi phải đối mặt với việc nội dung đồi trụy của mình bị phát tán trên mạng thì không tránh khỏi sự suy sụp.
Họ phải chịu đựng trong nhiều năm, đến mức phải từ bỏ công việc hoặc việc học. Theo Shihoko, một số người thậm chí còn tự tử.

Kurumin mất nhiều năm để gỡ những video đồi trụy của mình khỏi Internet. Quá trình này kéo dài vì mỗi khi cô gỡ một video xuống, thì lại có một video khác được đăng lên, khiến cô nản lòng.
Công ty mà cô ký hợp đồng đã đóng cửa, làm cho việc xử lý những video lạm dụng trở nên khó khăn hơn. Mặc dù được gia đình ủng hộ, nhưng Kurumi vẫn bị cả họ hàng lạnh lùng, sống trong cảnh nhục nhã.
Shihoko cho rằng Nhật Bản chưa có hệ thống hoàn chỉnh để bảo vệ thanh thiếu niên khỏi ngành công nghiệp tình dục.
Một minh chứng là nạn nhân của buôn người và bạo lực gia đình được đặt ở cùng mái ấm.
Kurumin không tin rằng chính phủ có thể giải quyết vấn đề lạm dụng tình dục trong thanh thiếu niên.
Thay vào đó, cô tận dụng trang Youtube để tăng cường nhận thức về vấn đề khai thác tình dục.
Kurumin tin rằng giáo dục là điều quan trọng nhất, giúp các thiếu nữ phân biệt giữa thế giới thực và hình ảnh hào nhoáng trên màn hình.
“Khi bạn mơ ước trở thành ca sĩ pop và rồi thực tế đánh tan giấc mơ đó, mọi thứ trở thành bi kịch” - Kurumin nói.

