(Tổ Quốc) - Biến đổi khí hậu đang đe dọa tầng băng vĩnh cửu ở vùng cực của hành tinh và nếu không có sự thay đổi, việc tan chảy của băng và mực nước biển tăng cao sẽ đe dọa sự tồn tại của trái đất.
Bắc Cực đang ấm lên nhanh gấp 4 lần so với phần còn lại của thế giới, thậm chí một số vùng còn lên đến 7 lần. Thông tin này được đưa ra bởi một nhóm các nhà nghiên cứu Na Uy trên chuyên trang Nature.
Một trong những lý do lớn nhất cho kết quả đáng sợ này là sự tan băng trên biển ở Bắc Cực, do mặt nước dễ hấp thụ nhiều nhiệt từ mặt trời hơn là mặt băng trắng. Và khi băng tan nhiều hơn, tình trạng ấm lên càng tăng cao. Theo một nghiên cứu, nhiệt độ mặt biển ở Bắc Cực tăng đáng kể trong khi nhiệt độ mặt băng lại không ảnh hưởng nhiều. Hiện tượng này được gọi là 'điểm tới hạn' trong hệ thống khí hậu.



Những thay đổi tại Bắc Cực có thể tạo ra chuỗi biến đổi toàn cầu. Ví dụ, việc tan băng ở Greenland có thể làm tăng mực nước biển, làm chìm nhiều vùng đất; hoặc, sự biến đổi trong dòng chảy của biển có thể tạo ra tác động đối với các mô hình thời tiết trên toàn thế giới.
Với tình hình hiện nay, một câu hỏi đặt ra là liệu chúng ta có cách nào để ngăn chặn sự ấm lên toàn cầu, đặc biệt ở Bắc Cực hay không? Các nhà khoa học đã đưa ra 2 ý tưởng, tuy nhiên vẫn chưa được kiểm chứng là có hiệu quả trong thực tế và người ta nghĩ rằng chúng là không thể.
Xả khí vào tầng bình lưu
Theo Inverse, một ý tưởng là tiến hành xả các chất như SO2 vào khí quyển. SO2 là hợp chất vô cơ, không màu và độc. Họ đề xuất việc xả chất đó vào tầng bình lưu, tạo ra các hạt phản chiếu ánh sáng mặt trời vào không gian
Khi bức xạ mặt trời chiếu xuống mặt đất giảm, bề mặt Trái Đất có thể nguội đi. Quá trình này được gọi là 'stratospheric aerosol injection' (tạm dịch: Phun khí sol vào tầng bình lưu).


Khái niệm này đã được nghiên cứu trong một thời gian dài và tương tự như khi một ngọn núi lửa phun trào. Ví dụ, vào năm 1991, khi Núi lửa Pinatubo phun trào ở Philippines, đã xả ra 20 triệu tấn SO2 và tro bụi vào khí quyển, làm giảm 0,5 độ C trên toàn cầu trong 1 năm - tạm thời làm giảm đến 50% mức nóng lên toàn cầu kể từ thời kỳ tiền công nghiệp.
Việc làm mát Trái Đất bằng cách này đòi hỏi việc 'bơm' SO2 vào tầng bình lưu ở các vĩ độ thấp. Lượng chất đó sau đó sẽ lan tỏa trên toàn cầu qua gió và khi đến vùng cận cực, nó sẽ tạo ra một lớp 'khiên' phản chiếu ánh sáng. Nếu thực hiện ở cả 2 bán cầu, nó có thể làm mát toàn bộ hành tinh.
Tuy nhiên, vì tầng bình lưu ở xích đạo cao hơn nhiều so với vùng cận cực, nên có khả năng hơn là chỉ 'xả' khí ở các vùng gần cực.
'Làm sáng' mây
Ý tưởng thứ 2 là 'làm sáng' mây che phủ đại dương với mục đích tương tự, phản chiếu ánh sáng mặt trời vào không gian. Ý tưởng này xuất phát từ việc quan sát trong một số điều kiện, các hạt từ ống khói của các con tàu có thể tạo ra mây phía trên đại dương.


Quan trọng nhất là, loại mây ở trên biển phụ thuộc vào kích thước của các tinh thể muối. Nếu các tinh thể nhỏ đủ, thì mây sẽ hình thành từ nhiều giọt nhỏ. Điều này quan trọng vì mây với giọt nhỏ trắng hơn mây có giọt lớn và phản xạ nhiều ánh sáng hơn, ngay cả khi chúng có cùng lượng nước.
Vì vậy, có thể 'tẩy trắng' mây bằng cách tăng cường sol khí từ nước biển. Điều này có thể thực hiện gần Bắc Cực thông qua việc sử dụng các tàu bơm và phun.
Đó là 2 ý tưởng có thể giữ lớp băng ở Bắc Cực và cho thời gian giải quyết gốc rễ thực sự của vấn đề - hiệu ứng nhà kính do CO2 và hoạt động xả thải.
Tuy nhiên, cả 2 ý tưởng này đều đòi hỏi nhiều nghiên cứu và phát triển tập trung hơn, có thể cần sự hợp tác toàn cầu.
Nguồn: Inverse
