
Cao ốc nhà ở hay cao ốc nhà ở là loại công trình được phân loại dựa trên số tầng, bao gồm 9-15 tầng, 15-25 tầng, 25-40 tầng và trên 40 tầng được gọi là cao ốc chọc trời. Các công trình này, cùng với cao ốc, có cùng hệ thống giao thông dọc: thang máy và các hệ thống kỹ thuật phức tạp.
Lịch sử

Những tòa nhà cao tầng đã tồn tại từ thời cổ đại: trong những khu phố (insulae) của La Mã cổ đại và một số thành phố thuộc đế chế La Mã, đã có những tòa nhà lên đến 10 tầng trở lên, với hơn 200 bậc thang. Những tòa nhà cao tầng (insulae) này thường bị xây dựng kém chất lượng và dễ sụp đổ, điều này khiến một số hoàng đế La Mã, bắt đầu từ Augustus (khoảng 30 TCN - 14 CN), áp đặt giới hạn chiều cao từ 20 đến 25 mét cho những tòa nhà nhiều tầng, tuy nhiên, việc tuân thủ giới hạn này vẫn không được chấp hành nghiêm ngặt, dù rủi ro sụp đổ rất cao. Các tầng dưới thường được dành cho cửa hàng hoặc gia đình giàu có, trong khi tầng trên thường được cho thuê cho các gia đình nhỏ hơn. Những bản ghi chép từ Oxyrhynchus Papyri cho thấy, từ thế kỷ 3 CN, đã có tòa nhà 7 tầng tồn tại ở các thị trấn trong đế chế La Mã, như Hermopolis thuộc Ai Cập La Mã.
Trong giai đoạn Ai Cập Ả Rập, Fustat là kinh đô đầu tiên. Thành phố này có nhiều tòa nhà cao tầng, với những căn nhà 7 tầng có thể chứa hàng trăm người. Al-Muqaddasi vào thế kỷ 10 miêu tả chúng giống như các tháp đền, trong khi Nasir Khusraw vào đầu thế kỷ 11 ghi lại một số nhà cao lên đến 14 tầng, với sân vườn trên mái (roof garden) được tưới cây bằng cách sử dụng xe nước kéo bằng bò. Đến thế kỷ 16, Cairo cũng đã có các tòa nhà chung cư cao tầng, với 2 tầng dưới dùng cho thương mại và lưu trữ, trong khi tầng trên được cho thuê hoặc để ở cho các gia đình giàu có.
Các con phố chính của nhiều thành phố lớn thời Trung cổ đã bị áp đảo bởi những tòa tháp cao, không chỉ để phòng thủ mà còn là biểu tượng của thành phố. Ví dụ nổi bật là nhóm Tháp Bologna, với tháp cao nhất hiện nay là 97,2 mét. Ở Florence, theo nghị định năm 1215, tất cả các tòa nhà đô thị phải giảm chiều cao xuống dưới 26 mét, nghị định này được thực thi ngay lập tức. Ngay cả các thị trấn trung bình như San Gimignano cũng có tới 72 tháp với chiều cao lên tới 51 mét.
Các khu nhà đã được xây dựng tại Shibam, một thành phố thuộc Yemen từ thế kỷ 16. Những tòa nhà này được xây dựng từ gạch đất sét (mud bricks), bao gồm khoảng 500 tòa nhà tháp, mỗi tòa có từ 5 đến 16 tầng, mỗi tầng lại chia thành 1 hoặc 2 căn hộ. Kỹ thuật xây dựng này đã được áp dụng để bảo vệ cư dân trước những cuộc tấn công từ các bộ lạc Bedouin. Mặc dù Shibam đã tồn tại gần 2.000 năm, hầu hết các tòa nhà hiện nay được xây dựng từ thế kỷ 16. Thành phố này nổi tiếng với những tòa nhà tháp bằng gạch đất sét cao nhất trên thế giới, với chiều cao khoảng hơn 30 mét. Shibam được biết đến như 'một trong những ví dụ cổ điển và xuất sắc nhất của quy hoạch đô thị dựa trên nguyên lý xây dựng thẳng đứng' hay còn được gọi là 'Manhattan của sa mạc'.
