
1 .
Ở thành phố, một số bạn của tôi thường dùng chiến thuật này. Muốn làm quen với một cô gái, họ thường mua cóc ổi 'đút lót' một cô gái khác, để nhờ cô ấy 'chơi dấu' hộ. Có những điều, giữa các cô gái thì cũng dễ nói hơn. Tôi chưa bao giờ áp dụng chiến thuật này. Tôi đã 'làm quen' với mấy cô gái trong lớp bằng cách cột đuôi áo dài của họ vào chân bàn, rồi khi bị phát hiện, lại nghe họ chửi và cười tươi như khỉ đột.
***
2.
'- Anh câu cá à ?
- Ừ.
- Câu được bao nhiêu con rồi ?
- Chẳng câu được con nào cả.
- Chẳng câu được con nào à ? - Út Thêm tròn mắt.
Tôi gật đầu và vung cần câu lên. Tôi đưa qua đưa lại cái mồi sáng loáng trước đôi mắt mở to của nó, nói rõ ràng:
- Tôi không móc mồi.
- Không móc mồi thì làm sao câu cá được? - Giọng Út Thêm kinh ngạc.
Tôi cười:
- Tôi không câu cá đâu.
Tôi nói thật nhưng Út Thêm coi bộ không tin. Nó tưởng tôi đang đùa. Vì thế, nó cười:
- Anh chỉ đang giễu hề thôi!
Tôi liếm môi:
- Tôi nói thật đấy. Tôi chỉ giả bộ câu cá thôi. Tôi ngồi đây chính là để... đợi Út Thêm thôi.
***
3.
'- Thà anh chết còn hơn làm người yêu của em !
Quỳnh ngạc nhiên :
- Sao vậy?
Khi nghe Quỳnh hỏi, tôi ngớ người ra, không biết phải giải thích thế nào để cô bé hiểu những điều ngoắt ngoéo bên trong. Sau khi suy nghĩ một lúc, tôi trả lời lập lờ:
- Bởi vì làm người yêu của em thì không thể... làm gì khác được chứ !
***
4.
'- Có gì đâu mà không hiểu ! Anh thân với chị Kim Dung như bạn bè, còn anh thân với em như ... gia đình !
Gia đình' trong 'câu đố' của tôi là gia đình bắt đầu, chỉ có ... hai người, giống như ông Adam và bà Eva, nếu Quỳnh hiểu gia đình theo kiểu anh chị em nuôi thì nguy to .
Chẳng biết Quỳnh hiểu thế nào, chỉ thấy cô bé mỉm cười cúi xuống ... rửa chén tiếp. Có mấy cái chén mà rửa lâu dễ sợ !
***
5.
'Tình anh như cây đa hai nhánh
Một nhánh xanh tươi, một nhánh sâu
Tình anh như đại bàng hai cánh
Một cánh bay cao, một cánh lộn nhào
Ngực anh hai vết thương đâm thủng
Một vết lành rồi, một vết đau…'
***
6.
'Trước đây, tôi tin rằng con gái chỉ thích kem, xirô, yaourt, bò bía... Nhưng ai ngờ những tâm hồn ẩm thực cũng bày tỏ sự thích thơ, khiến thằng Biền bất ngờ. Chỉ có tôi là cảm thấy than thở dài.'
***
7.
'Tôi là hòn sỏi buồn
Lăn qua cuộc đời trong những vòng lặp lẻ loi
Chiều nay, tôi bỗng nhận ra điểm dừng chân.
Người con gái với mái tóc dài che mặt
Em từ đâu tới và sẽ đi về đâu?
Tôi ở lại, nhớ về lần gặp đầu tiên
Xin chiều đừng vội qua đi.
Tôi là kẻ ngốc nghếch, bị tình yêu bắt vào lưới
Những sợi tóc nào thắt chặt giấc mơ của tôi?
Tôi đã gặp hàng ngàn khuôn mặt
Nhưng tại sao chỉ có một người?'
***
8. 'Áo trắng ai đi ngang qua con đường xa?
Hay làn sương mỏng sắp trôi qua?
Trái tim em đập vang ngoài kia vắng vẻ
Tại sao tình yêu của tôi tan biến trước ngõ?'
***
9.
'Từ khi em trở lại, nỗi buồn lại tràn về
Lòng tôi mãi mơ về hình bóng của em
Tình yêu của tôi từ năm xưa vẫn còn hằn sâu
Em đến, mùa xuân lại nở trên ngưỡng cửa...'
***
10.
'Đầu năm em quay trở lại học
Lòng anh bỗng trở nên rối bời
Có bao điều muốn nói
Nhưng sao vẫn ngập ngừng?
Bài thơ như một chiếc lá
Mọc lên từ cây xanh tươi tốt
Em là chim ở xứ lạ
Liệu em có hiểu được tình anh không?'
***
11.
'Con yêu đã đi ngủ chưa?
Anh yêu cũng mới vừa ngủ dậy
Ánh nến sáng tỏ trong phòng
Tình yêu đang trào dâng trong lòng yêu'
***
12.
“Tên của em như là gió
Em bay cao trên đỉnh núi
Tên của em như là suối
Em trôi về dòng biển sâu
Tên của em như là nhớ
Em càng thêm xa vắng
Tên của em như là đợi
Đợi mãi bao lâu mới về nhà.”
***
13.
“Nhưng tôi làm gì mà vẩy mực lên sách. Lần này, tôi tiến hành 'chiến dịch' theo cách khác.
Trước khi trả, tôi nắn nót chép hai câu thơ của Nguyễn Bính ở trang đầu cuốn sách:
Nắng mưa là bệnh của trời
Tương tư là bệnh của tôi yêu em.”
***
14.
“- Trên chiếc cỗ này, lòng anh chỉ có một điều, là nhớ em
Giữa cơn gió lạnh này, anh chỉ cảm nhận được nỗi nhớ em...
Em, trong tâm trí của chàng phù thủy trẻ tên Khoa, là cô Trang, con gái của bà Chín Ghe.
Thường vào lúc này, cô Trang sẽ ra sau nhà, ngồi lặt rau, vò gạo.
Biết điều đó, Khoa cứ liên tục đu đưa trên cái cỗ, hét to, giống như thợ săn gõ thanh la để kêu gọi thú rừng.”
***
15.
“Công nương đừng lo. Kẻ yếu đuối này không phải là ma.
Câu nói của Mừng đối với cô Đào có giá trị không kém gì mười hai viên thuốc trợ tim. Nó như một liều thuốc tỉnh táo, nhưng sau khi tinh thần trở lại, cô nhận ra rằng trước mắt không phải là ma cũng chưa chắc đã là tốt. Cô trả lời cằn nhằn:
- Mấy người... là... là ai? Hự... nhìn mặt còn ghê hơn ma!
Mừng tiếp tục nhẹ nhàng:
- Kẻ yếu đuối này là Hiệp Sĩ Rừng Xanh, nguyện mãi mãi bảo vệ công nương.
Đoạn lời của Mừng đó, nếu nói với cô Đào, dù dưới hình thức tướng cướp, nó cũng đầy ấm áp.”
***
16.
“- Vì nếu tôi nói... tôi thích Trang, Trang sẽ cho rằng tôi không nghiêm túc.
Cô Trang nhìn Khoa với đôi mày nhăn nhó:
- Vậy nếu anh nói anh ghét em?
- Ừ.”
***
17.
“Thiều có ghé qua nhà bạn Xin không?
Con Mận bất ngờ hỏi, làm tôi ngạc nhiên. Khi nhớ lại lá thư tôi gửi cho con Xin, tôi cảm thấy nóng bừng mặt.
- Không, chẳng có đâu. - Tôi kìm nén cảm xúc, thêm một câu - Tôi không muốn chơi với con Xin nữa đâu.
Con Mận có vẻ ngạc nhiên. Nó nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu:
- Tại sao?
- Tôi cũng không rõ. Bây giờ tôi chỉ thích chơi với mày thôi.
Tôi không hiểu tại sao mình lại nói như vậy, thực ra tôi cũng không chắc lắm về điều đó. Trước đây, tình cảm tôi dành cho con Mận có lẽ chỉ bằng một muỗng cà phê.
Nói xong, tôi nhận ra ý tứ trong lời mình, lúng túng đưa tay xoa đầu, nhìn lên những tán lá xanh tươi.
Con Mận dường như rất cảm động. Nó đặt tay lên tay tôi, nói thật lòng:
- Mình thích chơi với bạn lâu rồi.”
***
18.
“Tôi nhìn chú bé Khôi với vẻ đáng yêu miệng nhai nhấm một chiếc bánh mừng:
- Mày không thể ăn bánh cưới được. Đây là bánh dành cho đám cưới.
- Bánh cưới có gì đặc biệt?
- Ai ăn bánh cưới thì sau này sẽ kết hôn.
Thằng Phan nối theo:
- Đúng rồi đấy! Cho tụi tao ăn một miếng đi.
Chú bé Khôi cầm chiếc bánh, chạy đi xa, quay lại nhìn chúng tôi:
- Đừng nói dối tao nhé.
Nhỏ Thắm cười nhẹ nhàng nhìn tôi:
- Vậy mình và Đăng có ăn được không?
- Chắc chắn rồi! - Tôi hứng hựng - Mình và mày chưa phải làm lễ cưới đâu! Sau này mày sẽ làm cô dâu, còn tao làm chú rể!
Thốt ra, tôi nhận ra ý nghĩa sâu xa trong lời mình, mặt đỏ bừng.'
***
19.
“Sáng nay, khi vào lớp, Quỳnh rút ra từ trong cặp một cuốn sách và đưa cho Nga:
- Nga muốn đọc cuốn này không?
Cuốn sách được bọc trong tờ giấy báo nên Nga không biết nó là cuốn gì. Nga lấy cuốn sách và tò mò bóc tờ giấy ra.
Khi nhìn thấy bìa sách, Nga há hốc miệng, không nói được một lời. Trên tay Nga là cuốn Những Con Chim Ẩn Mình Chờ Chết của Collen Mc Cullough.
Cũng giống như lần trước với cuộn băng nhạc tiền chiến, cuốn sách mà Quỳnh đưa lần này khiến Nga sửng sốt vô cùng. Lần trước có thể coi là ngẫu nhiên, nhưng lần này Nga không chấp nhận lý do đó. Có lẽ có điều kỳ diệu nào đằng sau! Hoặc Quỳnh chính là Tôn Ngộ Không giả dạng. Quỳnh biến thành con ruồi vo ve trong nhà Nga mà Nga không biết.”
***
20.
“- Hôm nay Trường siêng năng quá nhỉ?
- Ừ.
Câu trả lời lạnh lùng của tôi khiến chị Ngà nhăn mặt:
- Vậy Ừ có ý gì?
Tôi cười:
- Em thích thì em tưới thôi! Em thích hoa cúc. Cũng như chị vậy.
Chị Ngà càng bối rối hơn:
- Sao hôm nay em lại nói hoa cúc trông chán phèo?
- Lúc trước khác, bây giờ khác! - Tôi khẽ cười – Bây giờ em thích. Hoa cúc làm cho tâm hồn vui vẻ.”
***
21.
“Cho Thủy mượn nha!
- Ừ.
Nhiệm tháo máy, lấy cuộn băng đưa cho Thủy. Anh không quên giọng tán tỉnh 'rẻ tiền' quen thuộc:
- Cái gì của tôi cũng là của Thủy.”
***
22.
“Vì thế, mấy hôm sau khi con Cúc hỏi mượn tiền, nó lục túi đưa ngay:
- Em cứ dùng thoải mái, không cần trả làm gì!
- Ồ, anh Lâm nói đúng đấy! - Con Cúc nhún vai - Em chỉ mượn thôi, mai sau em sẽ trả anh đàng hoàng!
Lâm vẫy tay:
- Em đừng lo lắng về điều đó. Em hãy xem tiền của anh cũng như... tiền của em vậy!”
***
23.
“Ông Tiger nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của con Kim, không kiềm được lời khen:
- Nụ cười của em...
- Sao vậy?
Ông Tiger nói ngập ngừng:
- Quá tuyệt vời!
Con Kim tức giận hừ một tiếng:
- Đắt quá!
- Làm sao? - Ông Tiger bất ngờ.
Con Kim tỉnh táo:
- Ai vào quán Đo Đo mà khen dấu đó, phạt năm ngàn!”
***
24.
“Ôi, ý anh muốn nói đôi mắt em sáng như hai... hai...
Đang đắn đo, Lâm đột nhiên nhớ đến bài học hồi nhỏ, lập tức phấn khích:
- Như... hai hòn bi đó mà.
Hồi bé, Lâm thật sự học bài đó. Nhưng đó chỉ là bài tập miêu tả con mèo. Mắt giống như hòn bi cũng là mắt mèo chứ không phải mắt người. Lâm biết vậy nhưng kẹt quá nên chỉ cố tìm ví von, hy vọng con Cúc trẻ trung này không phản đối. Ừ thì, mắt của con Cúc cũng như hòn bi, nhưng hòn bi của con Cúc đẹp hơn!”
“Còn mái tóc em kìa.
- Tóc em à?
Lâm mơ mộng mở to mắt:
- Anh thấy tóc em giống như muôn sợi tơ vàng óng ánh.
Lần này con Cúc có muốn “ngủ gục” cũng không được. So sánh tào lao của thằng Lâm khiến nó không kìm nổi, liền cười to:
- Tóc của bà Fanta mới giống tơ vàng. Mẹ em kêu tóc em giống cái chổi chà.”
***
25.
“Khi yêu nhau, người ta mong con đường dài sẽ đi mãi không hết, em hiểu không? Không thích nhau người ta mới mong sớm tới, mới hay than trách 'Trời ơi, răng xa lắc xa lơ à?'.
Nghe thằng Lâm bắt chước giọng nói của mình, con Cúc cười sảng khoái quá. Trong một thoáng, nó quên hết những lời khuyên của thằng Cải, cười toe toét:
- Anh Lâm thật là đùa bỉm quá!
Cười xong, giọng nó ngập ngừng:
- Em thương anh Lâm lắm, nhưng em cũng mong về nhà sớm thôi. Em nhớ ba mẹ lắm!”
“Ồ, em nhớ anh Lâm nhiều hơn!
Lâm rất vui và thân thiện, lại hỏi:
- Nhiều thế nào?
Con Cúc cười:
- Nhiều như cái... bánh đa kia.
Trong tất cả loại bánh ở quán Đo Đo, bánh đa là loại bánh lớn nhất. Vậy nên thằng Lâm rất vui vẻ, cười toe toét:
- Anh cũng nhớ em lắm. Nhớ ít nhất cũng bằng hai cái bánh đa.”
***
26.
“Có những thời khắc
Tôi bàng hoàng
Tự đặt câu hỏi
Vì sao vậy
Tôi lại yêu em
Khi ánh nắng mặt trời
Sắp khuất sau đêm tối
Không có điều gì
Sao lòng tôi
Lại nhớ về
Chiếc lá rơi
Trong chiều gió nổi
Tôi nhặt nó lên
Nhưng không biết làm gì với nó
Và mỗi chiều
Khi bước chân chậm lại
Giữa con đường
Lòng tôi không thể hiểu
Tại sao lại dừng lại
Cất trong tâm trí
Hình ảnh của một đám cỏ dại
Thì ra
Tôi đã thay đổi
Trong giấc mơ
Khi bên ngoài trời nhạt dần
Tôi nhận ra rằng
Một ngày nào đó
Sẽ đến.”
Theo NXB Trẻ
