
Rất may mắn khi đôi tay này vẫn còn có thể viết ra những suy tư sâu thẳm trong lòng. Mình sắp bước sang tuổi 19, thời gian trôi đi nhanh quá phải không?
Trải qua 19 năm, mình nhận ra rằng cuộc sống này chưa từng đem lại cho mình những khoảnh khắc bình yên. Mỗi ngày, mình tiếp tục sống với những vết thương không lành, những ký ức đau lòng không nguôi.
Cha mẹ ly hôn khi mình còn bé, đó là sự giải thoát cho họ nhưng lại là một nỗi mất mát lớn lao đối với mình. Vết thương trong lòng dường như chẳng bao giờ lành lại, mà còn ngày càng đau đớn hơn.
Trải qua những thăng trầm của cuộc sống, mình từng suy nghĩ đến việc kết thúc cuộc đời này. Nhưng mà mình không đủ dũng cảm để tự làm tổn thương cho mình.
Sau khi bước vào đại học, mình tưởng rằng mình sẽ tìm được niềm vui và sự hạnh phúc. Nhưng tất cả chỉ là những điều phù phiếm, không thực sự có ý nghĩa. Mình đã từng yêu và được yêu, nhưng cuối cùng, mọi thứ đều tan vỡ và để lại cho mình nỗi đau khôn nguôi.
Từ những trải nghiệm đó, mình dần trở nên kín đáo hơn, ít chia sẻ vấn đề của mình với người khác hơn. Mình sống trong sự tích cực giả tạo, không muốn ai đến và cũng không muốn ai đi, vì mình cảm thấy quá bất lực. Nhưng bây giờ, trong lòng mình vẫn còn một khoảng trống rất lớn, một vết thương chưa biết cách chữa lành. Dù đã cố gắng suy nghĩ tích cực, nhưng cuộc sống vẫn dường như chưa thay đổi nhiều. Mình sống như một người vô hồn, không biết tìm hạnh phúc ở đâu.
Viết đến đây, có lẽ vũ trụ sẽ đưa đến cho mình một người có thể chữa lành những vết thương trong lòng. Chỉ mong chờ điều đó.
Và mình chỉ mong đời đối xử nhẹ nhàng một chút thôi, chỉ cần một chút thôi...
