
Mình đã từng suy nghĩ về cuộc sống sau này của mình nhiều lần, và luôn lo lắng khi nghĩ đến chuyện kết thúc.
Mình lo lắng về tương lai của ba mẹ khi họ già yếu đi. Sẽ ra sao nếu họ không còn khỏe mạnh nữa?
Mình lo sợ mất đi người mình yêu quý. Nếu không còn ai ở bên cạnh mình, mình sẽ làm sao?
Trước đây, mình không đủ dũng cảm để đối mặt với ý nghĩ về cái chết.
Trong một lần đọc cuốn sách “Không diệt không sinh đừng sợ hãi” của thiền sư Thích Nhất Hạnh, mình đọc về nỗi sợ mất người thân như thế này “Khi chúng ta chỉ mới bảy hay tám tuổi đầu, ta không hề nghĩ sẽ có ngày mất mẹ. Nhưng sự thực là khi lớn lên, ai cũng sẽ mất mẹ. Nếu bạn biết tu tập thì tới giờ phút chia lìa, bạn sẽ không quá khổ sở. Bạn sẽ sớm nhận thức được rằng mẹ bạn vẫn đang còn sống trong bạn.”
Một trường hợp khác được Đức Phật kể là về Patacara. Thật đau lòng khi Bà này mất hai đứa con, chồng, anh em, cha mẹ và tất cả của cải chỉ trong một thời gian ngắn. Buồn đau đến mức mất trí, Bà đã chạy như điên như dại trên đường phố cho đến khi gặp Đức Phật. Đức Phật đã giúp Bà trở lại bình thường bằng cách giảng giải cho Bà nghe là cái chết là một hiện tượng tự nhiên của tất cả mọi người.
