Thời sinh viên của anh ở Singapore là một trải nghiệm quý báu giúp anh trưởng thành như ngày hôm nay.Cảm giác lạc lõng trong môi trường mới
Năm nhất tại đại học Singapore, anh là một chàng trai tỉnh lẻ điển hình. Anh ăn mặc quê mùa, nói năng ấp úng; tiếng Anh không tốt lại pha chất giọng địa phương.
Anh thật sự cảm thấy lạc lõng trong môi trường mới vì mình quá khác biệt so với bạn bè quốc tế.
Thời ấy, ác mộng lớn nhất đối với anh và sinh viên đến từ các nước nhỏ là khi giáo viên yêu cầu tạo nhóm làm dự án.
Anh và một số bạn khác từ Việt Nam hầu như rất khó tham gia vào các hội nhóm có sinh viên quốc tế. Do đó, bọn anh thường phải tạo nhóm thuần Việt để làm việc chung.
Năm nhất, anh có thái độ rất tiêu cực và yếm thế. Anh vừa thèm khát, vừa căm ghét những sinh viên quốc tế. Anh mong muốn có thể tự tin và thoải mái như họ, nhưng cũng kỳ thị thái độ chảnh chọe của sinh viên bản xứ.
Thái độ đó khiến anh trả giá rất đắt. Suốt năm nhất, anh chỉ ở trong phòng chơi game, xem phim và giao du với sinh viên Việt Nam. Anh luôn mong rằng một ngày nào đó, họ sẽ tự đến làm quen và mời anh vào đội nhóm.
Cuối năm nhất, anh tình cờ biết đến Jim Ron. Thầy nói với anh một câu: 'Đừng mong cuộc sống dễ dàng hơn, hãy mong bản thân giỏi hơn. Đừng ước có ít vấn đề hơn, mà hãy ước có nhiều kỹ năng hơn.'
