Ý kiến: Cảm nhận sau khi đọc 'Bài ca Côn Sơn' của Nguyễn Trãi
Cảm nhận sau khi ngâm nghỉm 'Bài ca Côn Sơn' của Nguyễn Trãi
Bài luận:
Nguyễn Trãi, nhà chính trị, nhà ngoại giao và văn sĩ tài năng. Cuộc đời ông là một hành trình dành cho nhân dân, một anh hùng mà ai cũng ngưỡng mộ. Dù từng có vị trí quan trọng trong triều đình, ông chấp nhận rời bỏ danh vọng và giàu có để quay trở lại cuộc sống bình thường. Nơi ông chọn để dừng chân là núi Côn Sơn. Có lẽ ông bị cuốn hút bởi vẻ đẹp thuần khiết của núi rừng, và từ đó, ông sáng tác nên 'Bài ca Côn Sơn'. Đây là một trong những tác phẩm nổi tiếng của ông, thể hiện quan điểm về cuộc sống và những cảm nhận tinh tế từ trái tim của một nhà Nho không hợp với thời đại.
Cuộc sống không luôn tuân theo quy luật, và điều này cũng áp dụng cho Nguyễn Trãi - một người vừa có đức vừa có tài, nhưng sống trong một thời đại không hợp với ông. Ông đã rời xa cuộc sống phồn thịnh và chốn quan trường, để lại tất cả để sống một cuộc sống thực sự với chính bản thân mình. Khi đến Côn Sơn, ông đã cảm nhận được sự thanh bình, coi nơi đây như một người bạn tri kỉ, nơi vẻ đẹp tự nhiên giúp ông quên hết những khó khăn và trở thành chính mình.
Nếu cuộc sống hiện tại là một bức tranh u ám, thì khi bước chân vào núi rừng, Nguyễn Trãi mở rộng tâm hồn để cảm nhận vẻ đẹp kỳ vĩ này:
'Dòng suối Côn Sơn reo hò
Nghe như điệu nhạc ngân nga bên tai'
Dù chỉ là tiếng nước rì rầm, nhưng dưới tưởng tượng của nghệ sĩ, nó biến thành những giai điệu du dương, nhấn nhá vào bản tình ca tuyệt vời của tự nhiên. Tiếng suối không chỉ là âm thanh khô khan, mà nó còn được trang trí bởi những điệu nhạc du dương, tạo nên bức tranh âm nhạc sống động.
'Bức tranh Côn Sơn' là tác phẩm nghệ thuật của núi rừng, là vẻ đẹp tinh tế được tác giả mô phỏng bằng những đường nét tinh tế, âm thanh và sắc màu của thảo nguyên, cây cỏ và núi rừng. Ở một góc nào đó trong rừng, nghệ sĩ như được thiên nhiên hồi sinh linh hồn mệt mỏi, và từ đó ông tràn đầy tình cảm với vẻ đẹp tự nhiên nơi núi rừng:
'Đá Côn Sơn mềm mại
Ngồi trên đó tựa như ngồi trên chiếc chiếu êm dịu'
'Đúng vậy, khi tâm hồn được giải phóng, con người và vật thể trở nên huyền bí. Tảng đá, dù cứng nhắc và vô tri, dưới tác động của mưa gió và thời gian, trở thành nơi mọc rêu xanh. Mặc cho lớp rêu che phủ, tảng đá vẫn giữ nguyên vẻ cứng nhắc, nhưng trong tâm hồn của thi sĩ, nó trở thành chiếc chiếu êm. Tâm hồn giản đơn, thế giới thu nhỏ lại, và tiềm thức mở rộng, hòa mình vào vòng xoay vũ trụ.'
'Và ở thiên đường đó, tiếng đàn êm dịu và chiếc chiếu êm làm nơi nghệ sĩ an nhiên. Tự do, ông thả hồn mình vào cảnh vật xa xôi, bản hòa nhạc của rừng xanh mơn mởn, là màu xanh của tình yêu và sức sống.'
'Trong ghềnh thông mọc như nêm
Tìm nơi bóng mát ta nằm đây
Trong rừng bóng trúc hiện hữu
Nơi bóng mát, ta dạt thơ say'
'Mỗi cảnh vật của khu rừng được tác giả cảm nhận vô cùng tinh tế và tỉ mỉ. Cây thông xanh ngát nối tiếp nhau, đương đầu với thách thức của đêm bão tuyết, là biểu tượng cho ý chí bất khuất, kiên cường của anh hùng ngàn đời. Và trúc, thanh cao và tinh tế, là biểu tượng của người quân tử yêu thiên nhiên và đẹp tinh tế.'
