Đề bài: Cảm nhận về cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù
Ý nghĩa đằng sau hình ảnh của cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù
I. Phân loại Cảm nhận về cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù
1. Bắt đầu:
- Giới thiệu về tác giả và tác phẩm.
- Đưa ra nhận định tổng quan về cảnh cho chữ.
2. Phần chính
* Sự diễn ra của cảnh chữ:
- Bối cảnh: Cuộc sống trong trại giam tỉnh Sơn, đêm cuối cùng trước khi Huấn Cao phải đối mặt với số phận.
- Không gian: Một căn buồng chật chội, đầy ẩm mốc, tường trải đầy mạng nhện, và đất đầy phân chuột, phân gián.
- Thời gian: Ban đêm.
* Nhân vật:
- Người tạo chữ: Huấn Cao:
+ Lời thoại: 'Ở đây lẫn lộn [...] mất đi cái lương thiện'.
+ Hành động: người tử tù biến thành nghệ sĩ tài năng, viết từng nét chữ trên tấm lụa trắng.
+ Cử chỉ 'thở dài, buồn bã, làm viên quản ngục đứng thẳng'.
- Người yêu cầu chữ: Quản ngục
+ Lời thoại: 'Kẻ mê muội này xin bái lĩnh'.
+ Hành động: viên quản ngục 'khúm núm cất những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ', thầy thơ lại: 'run run bưng chậu mực'.
=> Sự hoán đổi vị trí giữa người tạo chữ và người yêu cầu chữ dường như là điểm độc đáo của cảnh chữ.
3. Kết thúc:
- Cảm nhận và suy nghĩ cá nhân về cảnh cho chữ.
Nhận xét cá nhân về cảnh cho chữ trong tác phẩm Chữ người tử tù
II. Đoạn văn tham khảo cảm nhận về cảnh cho chữ trong truyện ngắn Chữ người tử tù - Nguyễn Tuân
1. Cảm nhận về cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù - mẫu số 1
'Chữ người tử tù' đặt ra là một tác phẩm xuất sắc trong bộ sưu tập 'Vang bóng một thời' của Nguyễn Tuân. Với bút pháp tinh tế, luôn hướng đến vẻ đẹp và hoàn mĩ, nhà văn đã khéo léo mô tả cảnh cho chữ ở phần kết truyện. Qua hình ảnh này, ta thấy rõ phẩm chất trong sáng và tinh thần cao quý của những con người sống trong môi trường đen tối của ngục tù.
Sau khi nhận công văn từ Quan Hình Bộ Thượng thư, người quản ngục trở nên uất hận. Viên quản ngục không ngờ rằng, chỉ còn sáng mai, Huấn Cao sẽ đối diện với án tử. Ông chia sẻ nỗi buồn với thầy thơ, đồng thời bày tỏ tâm trạng cho Huấn Cao. Hiểu rõ tình hình, thầy thơ đi xuống buồng giam, mô tả chi tiết mọi sự với Huấn Cao. Đây chính là bối cảnh mở đầu cho cảnh cho chữ.
Ban đầu, cảnh cho chữ diễn ra ở một nơi đặc biệt, một buồng giam chật chội tại trại giam tỉnh Sơn. Trong căn buồng, mọi thứ bẩn thỉu: mạng nhện trắng phủ tường, phân chuột, phân gián rải rác khắp nền đất. Một không gian bất ngờ trở thành địa điểm quý giá của một cảnh tượng.
Dưới đèn lửa hồng rực, ba người với địa vị khác nhau hòa mình vào 'tấm lụa bạch còn nguyên vẹn lần hồ'. Người tạo chữ là Huấn Cao, kẻ bị đưa vào tù vì tội ác. Trong khi đó, người xin chữ lại là viên quản ngục. Trong bóng tối, với ánh sáng lẻ tẻ, Huấn Cao trở thành nghệ sĩ tài hoa, viết những nét chữ tinh tế. Trong khi viên quản ngục 'khúm núm cất đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ', thầy thơ 'run run bưng chậu nước'. Sự đối ngược này làm nổi bật sự hoán đổi vị trí giữa hai nhân vật.
Nguyễn Tuân mô tả 'cảnh tượng chưa từng có', thể hiện lòng kính trọng đối với tâm hồn yêu nghệ thuật và trân trọng cái đẹp vĩnh hằng. Đồng thời, ông tôn vinh phẩm chất trong sáng và tinh thần cao quý của con người. Câu nói của Huấn Cao 'Ở đây lẫn lộn. Ta khuyên thầy Quản nên thay chốn ở đi' và lời nói cuối cùng 'Kẻ mê muội này xin bái lĩnh' là minh chứng cho điều này.
Sử dụng phương pháp tạo sự tương phản, sử dụng ngôn ngữ phong phú và nhịp văn nhẹ nhàng, nhà văn đã khắc họa một cách sống động hình ảnh đặc sắc về môi trường tù túng, bẩn thỉu trong ngục tù. Điều này giúp người đọc hiểu rõ hơn về quan điểm về thẩm mỹ và nghệ thuật của nhà văn 'suốt đời đi tìm cái đẹp'. Theo tác giả, cái đẹp và cái xấu thường đi cùng nhau, nhưng cuối cùng, vẻ đẹp luôn chiến thắng và tỏa sáng theo thời gian. Đồng thời, vẻ đẹp có thể nảy nở trong môi trường đen tối, nhưng không thể chung sống với xấu.
Mỗi khi nhắc đến truyện 'Chữ người tử tù', độc giả sẽ không thể quên cảnh cho chữ ở cuối câu chuyện. Qua hình ảnh đó, chúng ta cảm nhận được những thông điệp ý nghĩa mà nhà văn muốn truyền đạt.
2. Cảm nhận về cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù - mẫu số 2
Trình bày về Nguyễn Tuân, nhà thơ Nguyễn Đình Thi đã khẳng định 'Đây là nhà văn suốt đời đi tìm cái đẹp, cái thật. Là người sinh ra để tôn thờ Nghệ Thuật với hai chữ viết hoa'. Thực sự, sáng tác của Nguyễn Tuân thường thể hiện niềm đam mê với cái đẹp hoàn mĩ, đồng thời biểu hiện lòng trân trọng và giữ gìn những giá trị tốt đẹp. Điều này được thấy rõ trong cảnh Huấn Cao cho chữ ở cuối thiên truyện 'Chữ người tử tù'.
Người quản ngục, ngưỡng mộ tài viết của Huấn Cao, bàng khuâng khi đọc công văn từ Quan Hình bộ Thượng thư. Chẳng bao lâu nữa, Huấn Cao sẽ phải thi hành án. Thầy thơ truyền lời viên quản ngục tới người tử tù. Cuối cùng, cảnh cho chữ diễn ra trong một hoàn cảnh đặc biệt.
Nhà văn sử dụng thủ pháp đối lập để mô tả cảnh cho chữ. Ngày trước, việc này thường xảy ra ở nơi trang trọng, nho nhã. Nhưng giờ đây, lại diễn ra trong căn buồng nhỏ, bẩn thỉu. Điều này thể hiện sự sáng tạo ra đẹp từ những điều xấu xí. Huấn Cao, dù giam cầm, vẫn tạo nên vẻ đẹp. Ngược lại, viên quản ngục, mặc dù quyền lực, lại nhúm núm khi nhận lụa trắng. Sự đảo lộn vị trí giữa họ rõ ràng. Huấn Cao khuyên viên quản ngục thay đổi cuộc sống, và viên quản ngục gật đầu như một học trò.
Thông qua cảnh tượng chưa từng có, Nguyễn Tuân tôn vinh tâm hồn thuần khiết của Huấn Cao và viên quản ngục. Dù sống trong môi trường bẩn thỉu, họ vẫn giữ tinh thần trong trẻo. Họ là thanh âm trong giữa bản đàn hỗn loạn. Nhà văn còn khen ngợi nhân cách và phẩm chất tốt đẹp của con người.
Với thủ pháp đối lập, Nguyễn Tuân thành công trong việc mô tả cảnh cho chữ. Tác giả cũng thể hiện quan niệm về cái đẹp - cái xấu, cái tốt - cái ác. Cái đẹp không thể chung sống với thứ xấu xa.
