Đề bài: Cảm nhận về Chất độc màu da cam
Bài làm:
Dù chiến tranh đã rời xa, bầu trời hòa bình giờ trải dài trên dân tộc Việt Nam. Tuy nhiên, vết thương đậm sâu và hậu quả đau lòng của chiến tranh vẫn âm ỉ trong cuộc sống và tâm hồn mỗi người. Một bi kịch đặc biệt đó là nỗi đau gọi tên 'chất độc màu da cam'.
Chất độc màu da cam, biểu tượng của thảm kịch lịch sử từ năm 1961 đến 1971. Chứa chất chính là đi-ô-xin, nó thuộc nhóm chất độc cấp độ 1. Đế quốc Mĩ, với khao khát mở rộng lãnh thổ, không ngần ngại sử dụng chất độc này để hủy diệt cơ sở, đường giao thông quan trọng của dân tộc. Hậu quả không chỉ là mất mát hơn 400.000 sinh linh và hủy hoại rừng già phong phú, mà còn tác động sâu sắc đến cuộc sống và tương lai của hàng triệu con người. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng hậu quả vẫn đeo bám, hàng triệu người Việt Nam sinh ra với hình dạng khuyết tật, mang trong mình nỗi đau thể xác và tinh thần. Những con số về trẻ em chịu ảnh hưởng vẫn tăng lên, ngày từng ngày. Sinh ra trong đau đớn, những nạn nhân phải sống với cảm giác tự ti và đau khổ. 'Tôi đã khóc khi không có giày để đi, cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giày' (câu nói của nhà văn Mĩ Hellen Keller).
Nỗi đau có tên chất độc màu da cam là do lòng tham và tham vọng vô nhân đạo. Đế quốc Mĩ, với ham muốn bành trướng, đã sử dụng chất độc này theo phương châm 'giết nhầm còn hơn bỏ sót', để lại những vết thương không bao giờ lành sau chiến tranh phi nghĩa.
Trước những mất mát và đau thương mà nạn nhân phải gánh chịu, những con người Việt Nam đã mở lòng chia sẻ, đồng cảm với họ. Phong trào quyên góp, ủng hộ nạn nhân chất độc màu da cam vẫn diễn ra, cuộc chiến đấu để đòi quyền lợi và bồi thường cho nạn nhân đang diễn ra sôi nổi. Ngày 'Vì nạn nhân chất độc màu da cam' được lập vào ngày 10 tháng 8 hàng năm, kỷ niệm ngày quân đội Mĩ rải chất độc màu da cam xuống nước ta. Những công ty tham gia sản xuất chất độc vẫn phải đối mặt với sự chỉ trích mạnh mẽ từ dư luận. Hành động nhân đạo và tinh thần nhân văn đã thể hiện tình đoàn kết, chia sẻ, và yêu thương luôn tràn ngập trong mối quan hệ giữa những con người mang dòng máu Lạc Hồng.
Dù thời gian được xem như liều thuốc hữu hiệu chữa lành mọi vết thương, nhưng sau hơn nửa thế kỉ, vết thương của chất độc màu da cam vẫn đau đớn và nạn nhân vẫn chịu đựng những bi kịch và nỗi đau. Do đó, chúng ta cần phải nỗ lực hơn nữa trên hành trình đòi lại công bằng, để giảm bớt phần nào nỗi đau mà những nạn nhân phải trải qua.
