Đề bài: Cảm nhận về con người của Nguyễn Trãi qua Côn Sơn ca
I. Bố cục chi tiết
II. Mẫu văn bài
Cảm nhận về con người của Nguyễn Trãi qua Côn Sơn ca
I. Kết cấu Cảm nghĩ về con người của Nguyễn Trãi qua Côn Sơn ca (Tiêu chuẩn)
1. Bắt đầu
- Tổng quan về nhà văn Nguyễn Trãi (những điểm đặc biệt về cuộc đời, tính cách, thành tựu sáng tác,...)
- Tổng quan về bài thơ Côn Sơn ca (bối cảnh sáng tác, tổng quan về nội dung và nghệ thuật đặc sắc của bài thơ,...)
2. Phần chính
- Nguyễn Trãi, người mê thiên nhiên và hòa mình vào vẻ đẹp tự nhiên:
+ Bằng tình cảm sâu sắc dành cho Côn Sơn, tác giả Nguyễn Trãi đã tạo ra một bức tranh tuyệt vời về nơi này...(Tiếp theo)
>> Chi tiết Dàn ý Cảm nghĩ của em về con người của Nguyễn Trãi qua Côn Sơn ca có thể tham khảo tại đây.
II. Văn bản mẫu Cảm nghĩ của em về con người của Nguyễn Trãi qua Côn Sơn ca (Chuẩn)
Nguyễn Trãi, nhà văn, nhà thơ, văn hóa sáng tạo lớn của dân tộc. Ông để lại nhiều tác phẩm xuất sắc bằng cả chữ Nôm và chữ Hán, làm phong phú văn hóa quê hương. Trong đó, Côn Sơn - nguồn cảm hứng của ông đã trở thành điểm nhấn, và bài thơ Côn Sơn ca là một kiệt tác tiêu biểu. Khi đọc Côn Sơn ca, người đọc không chỉ ngắm nhìn vẻ đẹp thiên nhiên Côn Sơn mà còn hiểu rõ phẩm chất, vẻ đẹp tâm hồn của Nguyễn Trãi.
Đầu tiên, Nguyễn Trãi là người yêu thiên nhiên, chìm đắm trong vẻ đẹp tự nhiên và sống hòa mình với thiên nhiên. Tình yêu này đã giúp ông mở rộng tâm hồn để cảm nhận và mô tả vẻ đẹp của Côn Sơn.
Suối Côn Sơn reo rắt
Nghe như tiếng đàn cầm êm đềm
Côn Sơn đá rêu phơi
Ngồi trên đá, êm như ngồi trên chiếu
Ghềnh thông nở tỏa hương thơm
Tìm bóng mát, nằm giữa cây cỏ xanh biếc
Trúc rợp bóng dáng mát lạnh
Giữa không gian xanh thơ ngây, ta lặn mình.
Bằng tình yêu thắm thiết với Côn Sơn, Nguyễn Trãi đã tạo nên bức tranh tuyệt vời về địa điểm này, với đủ đặc trưng - suối reo rắt, đá rêu phơi, rừng thông, rừng trúc. Nguyễn Trãi đã sử dụng tất cả giác quan để cảm nhận thiên nhiên, từ thính giác với âm thanh của suối như tiếng đàn cầm, đến thị giác với màu xanh của rừng thông, và xúc giác với sự êm dịu của đá rêu phơi. Những hình ảnh so sánh độc đáo như tiếng suối - đàn cầm, ngồi trên đá - ngồi trên chiếu, đã làm nổi bật vẻ đẹp bình dị, tươi sáng của thiên nhiên. Tất cả được ông cảm nhận tỉ mỉ, sâu sắc và chính xác. Với bức tranh này, hình ảnh của 'ta' hiện lên, hòa mình hoàn hảo vào thiên nhiên và là chủ nhân của mọi vẻ đẹp, với việc sử dụng từ ngữ như 'ta nghe', 'ta ngồi', 'ta nằm',... Tình yêu thiên nhiên sâu đậm của Nguyễn Trãi đã giúp ông vẽ nên bức tranh vô cùng đẹp mắt.
Ngoài ra, qua bài thơ, chúng ta cũng nhận thức được Nguyễn Trãi là người mang tâm hồn cao quý, tinh tế đối với cuộc sống 'nhàn' giữa thế gian. Điều này thể hiện rõ qua hai dòng thơ cuối bài.
Trong rừng trúc bóng mát
Trong màu xanh mát, ta ngâm thơ nhàn.
Trong không gian xanh bạt ngàn của rừng trúc, hình ảnh nhà thơ hiện lên tuyệt vời - 'ta ngâm thơ nhàn'. Có vẻ như, hình ảnh này gợi lên trước mắt chúng ta một hình ảnh của một nhà sư, một tri thức sâu sắc với cuộc sống nhẹ nhàng, tự tại, không bị ràng buộc bởi thế gian. Mặc dù ông vẫn có tình cảm sâu sắc với đất nước nhưng ông chọn cho mình một cuộc sống 'nhàn' - sống hòa mình với thiên nhiên. Trong bối cảnh của hàng ngàn suy nghĩ về dân tộc và đất nước, ông vẫn giữ cho mình tinh thần nhàn nhã, là biểu hiện của một tâm hồn tốt đẹp, tinh tế trong Nguyễn Trãi.
Tóm lại, thông qua Côn Sơn ca, chúng ta không chỉ ngắm nhìn vẻ đẹp của thiên nhiên Côn Sơn mà còn hiểu sâu sắc và đầy đủ vẻ đẹp tâm hồn của Nguyễn Trãi - một người là nhà thơ, nhà văn văn hóa lớn của dân tộc.
""""KẾT THÚC""""-
Để cảm nhận sâu sắc về giá trị của bài thơ 'Côn Sơn ca', ngoài việc đọc Cảm nghĩ về con người của Nguyễn Trãi thông qua tác phẩm, bạn cũng có thể khám phá thêm những góc nhìn mới từ Phân tích chi tiết về Côn Sơn ca, So sánh âm thanh của tiếng suối trong bài Côn Sơn ca và Cảnh khuya, Đánh giá về bài thơ Bài ca Côn Sơn. Trong văn bản Côn Sơn ca, Nguyễn Trãi không chỉ tôn vinh tài năng thú lâm tuyền mà còn chia sẻ niềm vui đặc biệt. Hãy so sánh niềm hạnh phúc đó của Nguyễn Trãi với tâm hồn của Hồ Chí Minh trong bài Tức cảnh Pác Bó.
