
Khi tôi yêu cầu bạn bè Ấn Độ của tôi gợi ý một cuốn tiểu thuyết hiện đại nổi tiếng về đất nước họ, cái tên Cân Bằng Mong Manh thường được đề cập.
Mùa hè năm 2013, tôi đến Ấn Độ lần đầu và dành hơn một tuần tại Bombay – thành phố mà Rohinton Mistry chọn làm bối cảnh cho cuốn tiểu thuyết Cân Bằng Mong Manh. Trải qua hai tuần khám phá thành phố, tôi như đang sống trong một giấc mơ đầy màu sắc: xung quanh là những chiếc sari rực rỡ, những đám đông với vai, cổ và tay chưa bao giờ ngừng loáng nắng, những trang sức lấp lánh, những chiếc khăn dài bí ẩn che phủ mái tóc đen dày của những cô gái Ấn Độ. Tuy nhiên, ở Bombay, tôi không thể không cảm nhận được rằng mọi người mà tôi gặp – từ người đàn ông bán cá rong rêu trong khu dân cư đô thị, đến đám trẻ tắm suối trong các khu ổ chuột ven sông, người phụ nữ bán hoa quả tại chợ, những người hướng dẫn xiếc trên bờ biển, các bà lão đeo xích trước các ngôi đền, hoặc những phụ nữ lao động yên lặng trong các gia đình – tất cả đều là những nhân vật tôi đã gặp trong Cân Bằng Mong Manh. Họ mang theo những câu chuyện đời sâu sắc, là những người kể chuyện và nhà tư tưởng về cuộc sống tuyệt vời.
Một cuốn tiểu thuyết có thể nắm bắt được bản chất cuộc sống và khiến bạn nhìn lại cuộc sống một cách khác biệt như Cân Bằng Mong Manh chắc chắn xứng đáng để đọc.
Trong cuốn sách này, câu chuyện diễn ra ở Ấn Độ thời kỳ 20, tập trung vào thập niên 70 khi chính phủ của Indira Gandhi thực hiện Tình trạng Khẩn cấp quốc gia. Đây là thời kỳ rất khắc nghiệt, với nhiều biến cố chính trị và xã hội đặc biệt, bao gồm chiến dịch cưỡng chế triệt sản và làm sạch đất nước. Bốn nhân vật chính của chúng ta đều có nguồn gốc và hoàn cảnh khác nhau, nhưng số phận đã đưa họ đến với nhau: Dina, một phụ nữ giàu có muốn sống tự lập sau khi mất chồng; Maneck, một sinh viên thuê phòng ở nhà Dina; và hai thợ may Ishvar và Om, đến từ tầng lớp dưới của xã hội.
Họ gặp nhau và trở thành một gia đình tạm bợ trong căn hộ của Dina. Nhưng niềm vui không kéo dài khi những biến cố của thời kỳ khẩn cấp đe dọa sự ổn định của họ.
Cuộc sống hàng ngày của họ bị đảo lộn bởi những nỗi sợ hãi về tương lai: nơi ở, giấc ngủ, thức ăn, và cách để sống sót. Họ phải đối mặt với nghịch cảnh mà trong đó công bằng và tự do tạm thời không còn hiện hữu, đặc biệt là với những người nghèo. Cuộc sống trở nên vô cùng khó khăn, nhưng cũng đầy ý nghĩa.
Cân bằng mong manh là một cuốn sách sâu sắc về con người, được so sánh với tác phẩm của Charles Dicken và Leo Tolstoy. Đây không chỉ là một câu chuyện buồn, mà còn là một tấm gương sáng tỏ về hy vọng thực sự. Rohinton Mistry đã tài tình trong việc khắc họa những khổ đau và mong muốn của con người, khiến độc giả cảm thấy gần gũi và cảm động.
Theo Phan Việt - phieuplus
