Một phi công trẻ trung, thể chất khỏe mạnh nếu gặp phải vết bỏng sẽ phải sống suốt đời với những vết sẹo đỏ thẫm xấu xí; môi, mũi và mí mắt bị cắt mất.
Chiến tranh luôn gây ra những nỗi đau và thương tích cho con người. Trong Thế chiến II, nhóm đối tượng thường phải chịu những tổn thương đặc biệt nghiêm trọng như phi công và lính xe tăng. Họ chỉ có vài giây để thoát khỏi những chiếc xe tăng hoặc máy bay bốc cháy ngùn ngụt trong khi mặt và tay không được bảo vệ.
Một người lính trẻ trung, thể chất khỏe mạnh nếu gặp phải vết bỏng sẽ phải sống suốt đời với những vết sẹo đỏ thẫm xấu xí; môi, mũi và mí mắt bị cắt mất. Vì vậy không có gì lạ khi những người lính xe tăng hoặc phi công bị thương nặng lại thường có ý định tự vẫn.

Độc giả 6x, 7x của Việt Nam hẳn vẫn còn nhớ câu chuyện về anh lính xe tăng Grigory Gvozdev đã phải chịu khổ đau như thế nào khi ở bệnh viện trong 'Chuyện một con người chân chính' (tiếng Nga: Повесть о настоящем человеке). Đây là cuốn tiểu thuyết khai thác đề tài số phận con người trong cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại của nhà văn Boris Polevoy, ra mắt lần đầu năm 1946 và đã lấy đi không ít nước mắt của những người yêu chuộng hòa bình trên thế giới.

Viên thiếu tá Zdzislav 'King' Krasnodębski bị bắn rơi trong trận không chiến 'Hurricane' vào ngày 6 tháng 9 năm 1940 và bị bỏng nặng ở cả mặt lẫn tay. Sau khi được đưa vào chữa trị tại bệnh viện Nữ hoàng Victoria, Zdzislav đã trở thành một trong những bệnh nhân nổi tiếng nhất với biệt danh 'chuột lang'. Sở dĩ người ta gọi anh như vậy là vì các bác sĩ đã lấy một vạt da rộng từ chính đùi của Zdzislav để cấy ghép lên trán và má của anh. Sau khi bình phục, 'King' trở lại phục vụ trong quân đội nhưng người ta không bao giờ cho phép anh bay nữa.
Ngay sau Chiến tranh thế giới thứ nhất, việc phẫu thuật thẩm mỹ khuôn mặt đã trở thành một mối quan tâm lớn trong lĩnh vực y học, điều này đã mang lại may mắn đặc biệt cho các phi công Anh trong Chiến tranh thế giới thứ hai.
Một trung tâm y tế chuyên về điều trị bỏng và phẫu thuật tạo hình khuôn mặt đã được thành lập tại Bệnh viện Nữ hoàng Victoria ở thị trấn East Grinstead (Tây Sussex).

Tại đây, bác sĩ nổi tiếng người New Zealand - Sir Archibald McIndoe (1900-1960) - đã phục hồi khuôn mặt cho hàng trăm phi công từ nhiều quốc gia trong Khối thịnh vượng chung Anh và các đồng minh như Ba Lan, Tiệp Khắc, Pháp và Hoa Kỳ.
Với tài năng đã được công nhận trước chiến tranh, vào năm 1938, bác sĩ McIndoe đã được mời đến làm việc tại một bệnh viện bỏng đặc biệt thuộc Không quân Hoàng gia. Tại đây, ông không chỉ phát triển các phương pháp điều trị mới mà còn quan tâm đến việc phục hồi chức năng và giúp bệnh nhân trở lại cuộc sống bình thường.

Bác sĩ McIndoe nhận ra rằng nhiều người sẽ phải trải qua nhiều ca phẫu thuật và phải ở trong bệnh viện trong thời gian dài. Do đó, ông đã cho phép các phi công, mà ông thường gọi là 'các cậu trai của tôi', mặc quân phục của họ thay vì phải mặc đồ ngủ truyền thống của bệnh viện.

Ông đã kêu gọi người dân địa phương tham gia vào việc giúp đỡ các phi công hồi phục sức khỏe. Họ đã mời các phi công bị bỏng đến nhà chơi và tham gia các sự kiện, ngày lễ của thị trấn. Điều này giúp các phi công cảm thấy rằng họ vẫn là một phần của xã hội, được chào đón và cuộc sống vẫn tiếp tục. Bác sĩ McIndoe cũng yêu cầu người dân không nhìn chăm chú vào khuôn mặt biến dạng của các bệnh nhân ở bệnh viện để tránh làm tổn thương tinh thần của họ một cách không cần thiết.

Vào mùa hè năm 1941, các bệnh nhân của bác sĩ McIndoe bất ngờ muốn tạo ra một nhóm nhỏ tự phát cho những người thích uống rượu. Trái với quy định (về việc cấm bệnh nhân uống rượu), ý tưởng về 'câu lạc bộ chè chén' này đã nhận được sự ủng hộ từ bác sĩ McIndoe.
Để tôn vinh một trong những loài động vật phổ biến nhất trong phòng thí nghiệm, các thành viên của nhóm chè chén tự gọi mình là 'Câu lạc bộ chuột lang' và bác sĩ Archibald Macindo là chủ tịch đầu tiên của câu lạc bộ. Hoạt động của câu lạc bộ nhanh chóng mở rộng ra ngoài phạm vi quán bar, và danh sách những 'anh chàng chuột lang' đã lên tới khoảng 650 người vào cuối chiến tranh.

'Những chú chuột lang' thậm chí còn thành lập một tạp chí riêng với những bài viết, hồi ký về những cuộc hành trình gian khổ của các thành viên. Trong những năm sau chiến tranh, nhiều sách và phim đã được tạo ra để tôn vinh câu lạc bộ này.

Sau khi chiến tranh kết thúc và bác sĩ McIndoe nghỉ việc tại không quân hoàng gia vào năm 1948, câu lạc bộ vẫn tiếp tục tồn tại. 'Những chú chuột lang' đã tiếp tục gặp nhau thường xuyên trong hơn 60 năm và luôn hỗ trợ nhau về cả tinh thần và vật chất.
Năm 1960, Sir Archibald McIndoe qua đời vì cơn đau tim. Để tôn vinh sự phục vụ và đóng góp của ông, đám tang đã được tổ chức một cách trang trọng. Bác sĩ được chôn cất trong nhà thờ chính của không quân hoàng gia - Nhà thờ Thánh Clement tại Westminster. Đây là một vinh dự chưa từng có đối với một người thường dân.
Chủ tịch danh dự của 'hội chuột lang' là Hoàng tử Philipp, Công tước xứ Edinburgh, người vào thời điểm đó đang là Thống chế của Lực lượng Không quân Hoàng gia.

Năm 2001, trong một buổi họp mặt kỷ niệm 60 năm thành lập câu lạc bộ, quyết định được đưa ra để tiếp tục tổ chức gặp gỡ cho đến khi chỉ còn lại 50 thành viên. Thế giới kỳ lạ này đã đến vào năm 2007, khi câu lạc bộ 'chuột lang' tuyên bố giải tán - mặc dù vẫn còn khoảng 100 cựu binh sống sót nhưng hầu hết không thể gặp nhau vì sức khỏe kém.
Mặc dù câu lạc bộ 'chuột lang' đã giải tán, tuy nhiên truyền thống của họ vẫn được duy trì. Vào năm 2017, cộng đồng này đã trở thành hình mẫu cho câu lạc bộ CASEVAC (Casualty Evacuation – 'sơ tán nạn nhân') - một nhóm binh sĩ Anh từng chiến đấu và bị thương ở Iraq và Afghanistan, chuyên hỗ trợ và giúp đỡ lẫn nhau.

Vào năm 2014, một đài tưởng niệm riêng cho bác sĩ McIndoe và 'những chú chuột lang' của ông đã được khánh thành trên một con phố tại East Grinstead. Tác phẩm điêu khắc này mô tả một phi công trong bộ đồ của Lực lượng Không quân Hoàng gia, cố che giấu khuôn mặt và đôi tay bị bỏng. Phía sau phi công là một bác sĩ nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh ta.
