
NHỮNG KHÓ KHĂN TRONG BÀI LUẬN
Mình đã sửa luận cho rất nhiều bạn và nhận thấy hơn 50% các bạn sử dụng ngôn ngữ và trải nghiệm rất tiêu cực. Ví dụ như:
- Tranh cãi với ba mẹ đến mức mệt mỏi ra sao.
- Là con gái phải chịu đựng định kiến bất công và tức giận như thế nào.
- Ba mẹ ly hôn, cảm giác ức chế của mình như thế nào.
- Cộng đồng LGBTQ+ (Giới tính/xu hướng tính dục thứ 3 4 5) phải chịu kì thị nghiêm trọng ra sao.
'Người nhận học bổng hay không không phải do nghịch cảnh mà là họ đã tích cực vượt qua nó như thế nào.
dùng những từ ngữ khá đau lòng
Chỉ nên tạo cảm xúc tích cực cho người đọc.
từ
trung tính hoặc tích cực
Khi dùng từ ngữ tiêu cực, người đọc thường cảm thấy bạn bị ảnh hưởng bởi ngoại cảnh. Còn khi dùng từ ngữ tích cực, họ sẽ thấy bạn đang tác động lên ngoại cảnh.
Giới tính/xu hướng tính dục của bạn (dù là nam nữ hay LGBTQ+) không nên được dùng để định nghĩa bản thân bạn:
Nếu mọi khó khăn, bất mãn, động lực và định hướng tương lai của bạn đều xoay quanh sự bức xúc về việc mình là con gái hoặc LGBTQ+ -->
nội lực đủ mạnh để không bất mãn mà điều tiết được cảm xúc
ĐẶC BIỆT VỚI CÁC BẠN LGBTQ+:
Mình đã sửa rất nhiều bài luận của các bạn LGBTQ+. Và hầu hết, dù diễn đạt theo cách nào, cũng mang một chút u ám hoặc buồn bã.
Có bạn, khi mình sửa bài, mình còn cảm thấy xúc động đến mức suýt khóc.
Tuy nhiên, khi đọc lại bài luận giành học bổng cao của em mình, mình nhận thấy bài không hề đề cập đến LGBTQ+ mà chỉ nói về niềm đam mê hội họa không ngừng nghỉ.
Muốn viết về nghịch cảnh mà không bị tiêu cực thực sự cần có trình độ logic và văn chương rất tốt. Bạn trong bài viết (Vi Cẩm) đã viết một bài như vậy nhưng vẫn để lộ khá nhiều cảm xúc tiêu cực của mình.
Tại sao chọn Deakin? Thành tích của bạn? Và việc làm Đại sứ cho Deakin như thế nào?
295 chữ - mình chưa chỉnh sửa hoàn chỉnhTôi đăng ký học chuyên ngành tâm lý học trẻ em và giáo dục, một ngành mà Đại học Deakin được đánh giá cao tại Victoria và Australia. Nhóm tuổi tôi tập trung sẽ là từ 13 đến 17, khi thanh thiếu niên đấu tranh với bản sắc và định hướng tương lai. Trong suốt những năm thiếu niên, tôi phải đấu tranh với nhiều quan niệm truyền thống từ xã hội và gia đình để duy trì bản thân là một thành viên LGBTQ+ tích cực trong xã hội.
Nhiều cộng đồng Việt Nam vẫn cho rằng xu hướng tính dục không nam hay nữ là một loại bệnh. Do đó, khi tôi đến tuổi trưởng thành, tôi đã phải đấu tranh trong lòng để trở nên “bình thường” trong xã hội mà không có nơi để tâm sự. Điều này ảnh hưởng đến điểm số, thái độ tích cực và sự đóng góp xã hội của tôi. Tôi nhận ra rằng nếu tiếp tục phủ nhận bản thân để phù hợp, tôi sẽ trở thành một ví dụ LGBTQ+ tiêu cực khi sự thật được phơi bày.
Vì vậy, tôi quyết định công khai về xu hướng tính dục của mình. Khi tôi trở nên tích cực trở lại, tôi nhận ra rằng nhiều học sinh, dù là LGBTQ+ hay không, đều gặp khó khăn với vấn đề bản sắc và áp lực gia đình. Tôi đã tình nguyện tư vấn cho học sinh trong trường. Tôi thường nghe những sự bối rối “Đây có phải là điều tôi muốn hay điều xã hội/gia đình mong đợi” và giúp họ cải thiện. Những quan sát của tôi về sự tiến bộ của họ đã biến thành hai bài viết đoạt giải về sức khỏe tâm thần của học sinh tại Hội chợ Khoa học và Kỹ thuật.
Tuy nhiên, để trở thành một nhà tâm lý học trẻ em hàng đầu tại Việt Nam, tôi cần thêm những kiến thức chuyên sâu từ Deakin, nơi dẫn đầu về hỗ trợ học sinh tại Victoria. Sau khi tốt nghiệp, tôi muốn tiếp tục tư vấn cho học sinh và nâng cao nhận thức xã hội về LGBTQ+ từ góc độ tâm lý học. Mục tiêu 10 năm của tôi là giúp Việt Nam chính thức công nhận và bảo vệ các cặp đôi LGBTQ+ theo pháp luật. Trên hành trình đó, tôi có thể đại diện cho cả nền giáo dục xuất sắc của Deakin và giá trị đa dạng và bao dung của trường.
kỹ thuật sứ mệnh,
Bài vẫn có đoạn nói về LGBTQ+ nhưng nhấn mạnh rằng bạn ấy nhận ra sự tiêu cực của mình và cần sửa đổi, chứ không tập trung vào điều đó nữa.
Nếu bạn chỉ giúp được LGBTQ+ thì điều đó chứng tỏ bạn đang bị định nghĩa bởi ngoại cảnh liên quan đến vấn đề này mà không mở rộng ra được.
Kỹ thuật hình chiếu (projecting) từ các tác phẩm văn học:
Oscar Wilde và cách mà tác phẩm 'Bức tranh của Dorian Gray' thể hiện sự giằng xé trong suy nghĩ của ông về việc ông là người đồng tính. Sau đó so sánh tác phẩm này với các tác phẩm sau này để nói về sự thay đổi của xã hội đối với vấn đề LGBTQ+.
Cách viết này biến chủ đề tiêu cực thành chính luận và thể hiện kiến thức nhiều hơn là trải nghiệm cá nhân.
Điều này làm bạn trông như một đứa trẻ đang ăn vạ: 'Vì con đang ốm nên mẹ phải mua đồ chơi cho con.'
Nguồn: Jenny Hoang từ Scholarship Hunters
