(Mytour.com) Qua câu chuyện về sự gặp gỡ giữa hòa thượng và tên cướp biển, chúng ta thấy sức mạnh lớn lao của lòng từ bi. Dù không thể thay đổi quá khứ, nhưng lòng từ bi có thể thay đổi tương lai.
1. Câu chuyện “Hòa thượng và cướp biển”
Trong thời gian tu hành, hòa thượng sống một cuộc sống giản dị. Tài sản của ông chỉ là một chiếc bát để ăn. Nhưng trí tuệ của ông lại vô cùng sâu sắc. Các vị quý tộc, hoàng đế thậm chí còn đến học hỏi từ ông.
Một ngày, một hoàng hậu rất tôn kính hòa thượng. Khi hòa thượng vào thành Pháp, hoàng hậu đã làm một chiếc bát từ ngọc trai tặng ông. Khi hòa thượng đến cung điện thuyết giảng, hoàng hậu yêu cầu một vật quý giá từ ông.
Hòa thượng trả lời: “Tôi chỉ là một nhà tu hành đơn giản, chỉ có một chiếc bát để ăn thôi. Vậy hoàng hậu cần cái gì?”.
Hoàng hậu nói: “Tôi muốn chiếc bát đó của ông”.
Hòa thượng đáp: “Vâng, xin hoàng hậu lấy đi”.
Hoàng hậu nói: “Chưa đủ, tôi muốn trao đổi với ông, hãy nhận chiếc bát của tôi”.
Hòa thượng đáp: “Được, bất kỳ chiếc bát nào cũng được”.
Khi đó, hòa thượng không hề biết chiếc bát mà hoàng hậu muốn đổi lại làm bằng ngọc trai quý giá.
Sau khi nhận chiếc bát từ hoàng hậu, trên đường trở về miếu hoang nơi ông nghỉ ngơi, ông đột nhiên gặp phải một tên cướp biển.
Đạo tặc kinh ngạc khi thấy hòa thượng không mặc áo nhưng cầm chiếc bát vàng ngọc lấp lánh. Hắn quyết định tiến gần hòa thượng để thăm dò.
Hắn nghĩ rằng chiếc bát đó chắc chắn sẽ bị lấy mất. Vậy thì sao hắn lại không thử vận may?
Đạo tặc quyết định theo đuổi hòa thượng đến miếu hoang. Nhưng khi họ đến, họ bàng hoàng khi thấy miếu hoang hoàn toàn bỏ hoang.
Trên tường có một cửa sổ nhỏ. Đạo tặc quyết định đợi hòa thượng ở bên ngoài cửa sổ để thực hiện kế hoạch của mình.
Hắn ngạc nhiên khi thấy hòa thượng ăn xong không chú ý đến chiếc bát quý giá, mà thậm chí còn vứt nó qua cửa sổ.
Hắn quyết định đợi đến khi hòa thượng tĩnh tâm đả tọa mới ra tay. Nhưng thật bất ngờ khi hòa thượng không quan tâm đến vật quý báu đó.
Điều này khiến tên đạo tặc hoàn toàn ngạc nhiên và bất ngờ. Hắn không biết phải làm sao trước tình huống này: “Thật không thể tin được có người lại có thói quen như vậy. Ăn cơm xong lại bỏ cái bát quý như chẳng có giá trị gì”.
Điều bất ngờ đó khiến tên đạo tặc không khỏi ngạc nhiên. Hắn tiến lại gần vị hòa thượng và hỏi: “Tôi có thể hỏi ngài một câu không? Ngài có biết cái bát mà ngài vừa bỏ đi là báu vật không?”.
Vị hòa thượng đáp: “Tất nhiên là biết. Chiếc bát đó bây giờ là của ngươi, tôi tặng cho ngươi. Lần này, việc ngươi không bị coi là ăn trộm vì đây là món quà của tôi. Trong cuộc đời, tôi chỉ có chiếc bát này là tài sản để vượt qua ngày tháng.”
Tôi cũng biết rằng tôi không thể giữ chiếc bát này lâu. Dù sao, tôi cũng cần ngủ, và có lẽ sẽ có người đến lấy nó. Ngươi đã bỏ ra nhiều công sức để theo đuổi tôi đến đây, vì thế hãy nhận nó đi.”
Tên đạo tặc nghe vậy đáp: “Ngài thật là một bậc thánh nhân, không để tâm đến chiếc bát quý này sao?”.
Vị hòa thượng đáp: “Kể từ khi tôi lĩnh ngộ được chân lý, mọi thứ đều chẳng có giá trị gì đối với tôi nữa”.
Tên đạo tặc nói: “Vậy hãy chỉ cho tôi cách lĩnh ngộ chân lý, cái quý giá hơn cả kim tiền?”.
Vị hòa thượng đáp: “Rất đơn giản”.
Tên đạo tặc tiếp tục: “Tôi là một tên đạo tặc nổi tiếng ở đây”.
Vị hòa thượng đáp lại không hề lung linh: “Đúng vậy. Đừng quá lo lắng về những thứ nhỏ nhoi, mỗi người đều có phần của mình trong việc lấy của người khác.
Tại sao? Bởi vì từ khi chúng ta sinh ra, chúng ta đã thường xuyên lấy đi từ người khác. Mỗi người đều là một tên đạo tặc, đừng quá lo lắng về điều đó.

Hãy nhớ: Trước khi trộm đồ của người khác, hãy suy nghĩ về cảm xúc của họ và suy ngẫm về bản thân mình. Nếu không thể hiểu được họ, thì đừng có lấy. Nguyên tắc là vậy đơn giản”.
Tên đạo tặc nghe xong nói: “Cái này thực sự đơn giản. Tôi có thể tìm lại ngài sau này không?”.
Vị hòa thượng đáp: “Ta sẽ ở đây trong vòng chục ngày. Trong thời gian đó, ngươi có thể tìm ta. Nhưng trước hết, hãy thử áp dụng những điều ta nói”.
Trong thời gian đó, đạo tặc thực hiện theo lời hòa thượng nói và phát hiện ra rằng đó là nhiệm vụ khó khăn nhất trên thế giới.
Dù đã vào cả hoàng cung, mở hòm vàng bạc ra, nhưng mỗi khi muốn lấy một món đồ, anh ta lại nhớ đến nhận thức của mình.
Bằng việc giữ lời hứa, anh ta không thể lấy được bất kỳ món đồ nào trong suốt mười mấy ngày qua. Anh ta nhận ra rằng việc trộm đồ khi đã có nhận thức là một thách thức khó khăn. Cuối cùng, ham muốn trộm cắp dần dần tan biến.
Anh ta tìm lại vị hòa thượng và nói: “Cuộc sống của tôi bị ngài làm đảo lộn toàn bộ, tôi không thể trộm cắp được gì nữa”.
Vị hòa thượng nói: “Vấn đề không nằm ở ta, mà ở anh. Nếu anh vẫn muốn tiếp tục tạo nghiệp như trước, hãy loại bỏ nhận thức đó đi”.
Tên đạo tặc đáp: “Nhưng những khoảnh khắc của nhận thức đó vô cùng quý giá. Suốt đời tôi chưa từng có những phút giây tự do như thế, dù có cả kho báu của vương quốc này cũng không thể sánh kịp”.
“Bây giờ tôi hiểu ý nghĩa của lời ngài: Sau khi hiểu được chân lý, mọi thứ không còn quan trọng nữa”.
“Tôi luôn tiếp tục lĩnh ngộ nhận thức mới. Tôi đã thưởng nước cam lộ, tin rằng ngài sẽ luôn là một người tham ngộ chân lý. Vậy nên, ngài có thể chấp nhận tôi làm đệ tử của mình không?”.
Vị hòa thượng đáp: “Ta không bao giờ từ chối tham ngộ chân lý. Khi anh đầu tới, ta đã chấp nhận anh là đệ tử. Khi đó anh muốn trộm của ta, nhưng ta lại muốn ‘trộm’ anh về bên mình, vì vậy chúng ta đã gặp nhau mà không hẹn trước”.
Ít ai biết, tên trộm trong câu chuyện này chính là Bồ Tát Long Thụ và hành trình tu học của Ngài. Câu chuyện về thiền sư và tên trộm đã được truyền miệng từ đời này sang đời khác.
2. Truyện về Thiền sư Thất Lý gặp tên trộm
Thêm một câu chuyện khác kể rằng: Một ngày, Thiền sư Thất Lý đang đả tọa, một tên trộm đe dọa: “Mở ngăn kéo ra, nếu không tôi sẽ giết ngươi”.
Thất Lý Thiền sư trả lời: “Tiền không ở trong tủ, ngươi tự đi kiểm tra. Nhưng hãy để lại một ít. Gạo hết, nếu ngươi lấy hết thì mai tôi sẽ chịu đói”.

Tên trộm nói: “Cảm ơn”, rồi rời đi. Trái tim hắn lúc ấy rỗng không, loại cảm xúc lạ mà hắn chưa từng trải qua, hắn đi như một kẻ vô hồn giữa bóng tối.
Mấy ngày sau hắn đi trộm ở nơi khác bị bắt. Hỏi xong, hắn thú nhận đã trộm ở nhà Thiền sư Thất Lý. Họ dẫn hắn tới gặp Thiền sư để làm chứng. Nhưng Thất Lý Thiền sư nói: “Hắn không trộm của tôi, mà tôi đã cho hắn. Trước khi ra đi, hắn còn cảm ơn tôi”.
Hắn nghe Thiền sư nói vậy, rất xúc động. Trước khi bị bắt, hắn nhìn Thiền sư với nước mắt rơi tuôn. Khi ra tù, hắn quay lại tìm Thiền sư Thất Lý, xin được làm đệ tử. Ban đầu Thiền sư không đồng ý, nhưng hắn quỳ trước cửa ba ngày ba đêm, cuối cùng Thiền sư cũng chấp nhận.
3. Tinh hoa của sự từ bi trong cuộc gặp gỡ giữa thiền sư và tên trộm
“Người xấu chỉ là người tốt bị nhiễm bẩn bởi thời gian”, thực ra mỗi con người đều chứa đựng những nền tảng tốt lành và từ bi. Chỉ là do sự ảnh hưởng của môi trường và văn hóa, những phẩm chất tiêu cực cũng bắt đầu phát triển từ đó.
Khi cái tốt không thể chống lại cái xấu trong lòng, chính là khi nó biến con người thành đồi bại. Tuy nhiên, nếu ta sử dụng lòng từ bi để đối diện với sự xấu xa, thì kết quả sẽ là sự tốt đẹp, không phải là sự xấu xa lớn hơn.
Thầy Phật nói về “Nền tảng từ bi”, sự từ bi chính là nguồn năng lượng tốt nhất. Khi chúng ta sử dụng lòng từ bi để đối xử với người khác, dù họ có xấu xa đến đâu thì đó cũng là lúc ta giúp họ thức tỉnh lòng từ bi, khơi gợi ý thức và giúp họ quay trở lại con đường thiện lương.
Cũng như ai đó đã từng nói: 'Trong cuộc sống này, lòng thông cảm không thể xóa sổ quá khứ nhưng có thể tạo ra một tương lai mới”.
Theo Triệu Vũ (ĐKN)
Không để bỏ qua những thông điệp đầy ý nghĩa dưới đây!
