.jpg)
đau khổ3 giai đoạn:Thời Gian Ban Đầu của mình kéo dài khoảng 3 tháng, là giai đoạn “đau đớn” vì mình không giỏi tiếng Anh và kiến thức của mình về học bổng là zero. Đa số các bạn đều biết mình tốt nghiệp Kỹ Sư (ĐH Sư Phạm Kỹ Thuật), khỏi nói các bạn cũng hiểu vấn đề chung của (hầu hết) kỹ sư Việt Nam là dù rất cứng nghề nhưng tiếng Anh thì ở mức tiếng bồi, đủ để làm chứ không đủ cho IELTS (và những chuyện 'trên trời' như...học bổng). Việc luyện IELTS diễn ra cực kì căng thẳng, mỗi ngày mình đều dành khoảng 2h để học tiếng Anh. Mình làm ở phòng kế hoạch một công ty FMCG lớn, mỗi ngày mình kết thúc công việc sớm nhất cũng 19h. Sau đó, mình thường vào quán café hoặc ở lại công ty để tiếp tục luyện đề IELTS, cá nhân mình hiểu và không có kì vọng điên rồ gì về trình độ bản thân, nên mình chỉ tập trung luyện technique IELTS là chính, mục đích để mình lên điểm nhanh (để còn đi xin học bổng).Sau 3 tháng gần như chỉ sống với công việc – IELTS (và bò cụng
), mình đạt được 7.5 IELTS – một thành quả mà mình cảm thấy xứng đáng với những nỗ lực đã bỏ ra. Mình sẽ viết một bài chi tiết để chia sẻ cách mình đạt điểm 7.5 IELTS trong 3 tháng này. Song song với việc học IELTS, mình dành mọi thời gian rảnh để tìm kiếm học bổng, khi đó, tiếp cận của mình với học bổng rất mạch lạc. Mình chỉ tìm các học bổng: (1) chi phí học phí + sinh hoạt phí hoàn toàn miễn phí (đại khái chi phí du học của mình = zero), (2) không yêu cầu về học lực và (3) mình chỉ tập trung vào khu vực Châu Âu, New Zealand và Úc. Trong thời gian này, Facebook và lịch sử Chrome của mình đều tràn ngập các nhóm du học, ttvnol, webtretho, bởi lẽ bất kỳ nơi nào có từ học bổng đều nhận được sự quan tâm chăm chú của mình. Sau 3 tháng vừa ôn luyện vừa tìm kiếm học bổng, cộng thêm việc đạt được điểm 7.5 IELTS, mình phấn chấn nộp hồ sơ, tự tin (một chút ảo tưởng) lên kế hoạch cho việc đi nước ngoài trong năm nay.Mình nhớ mình đã apply ít nhất 15 học bổng trong giai đoạn thứ hai này, và tất cả đều thất bại. Một số học bổng mà mình đã từng trải qua: (1) đã đến vòng phỏng vấn: Irish Aid, Eiffel Excellence, Master Mind và (2) bị loại từ vòng hồ sơ: Chevening, NZ Aid, AAS, Endeavour, EM+ (ngành IMIM), Chính phủ Đan Mạch, Đại học Melbourne, Đại học Aalto và khoảng 5-6 học bổng từ các trường ở Anh, Ireland, Đức. Thời gian này mình phải trải qua một giai đoạn rối loạn cảm xúc điên cuồng. Bạn có thể tưởng tượng, vào buổi sáng mình vừa nhận được email báo tin vui từ học bổng A, niềm vui chưa kịp tới đỉnh điểm, buổi chiều cùng ngày, mình lại nhận được thư từ chối từ học bổng B, và sau ít ngày, mình lại gặp phải sự thất bại từ học bổng A. Nhiều lúc mình tự hỏi liệu các trường và đại sứ quán có 'đồng lòng' để từ chối mình hay không, nhưng mãi mãi mình vẫn không tìm được câu trả lời. Việc thất bại liên tục (mà không nhận được bất kỳ phản hồi nào) đã ảnh hưởng lớn đến tâm trí của mình, và suy nghĩ về việc liệu mình đủ giỏi hay tài năng không đã trở thành ám ảnh hàng ngày khi mình mở mắt và kiểm tra email. Kết thúc năm đầu, mặc dù mình đã apply khá nhiều học bổng và cũng nhận được một số học bổng từ trường, nhưng chỉ hỗ trợ 50% học phí hoặc ít hơn, vì vậy mình vẫn coi năm đó là một thất bại lớn đối với mình.Trước khi bước vào năm cuối, mình đã quyết định nếu kết quả vẫn như năm đầu, mình sẽ từ bỏ việc tìm học bổng và quay lại với công việc. Tuy nhiên, lúc này mình cũng suy nghĩ, nếu mình apply lại, liệu mình đã có sự khác biệt so với năm trước để người ta xem xét không. Rất khó để mình rút ra bài học cho mình vì rõ ràng không có ai sẽ đưa ra phản hồi cho bạn, kể cả khi bạn đậu hay trượt. Mình may mắn khi có một người bạn của mình (bây giờ là cộng sự trang này
), mình nhận được sự đánh giá từ hồ sơ của mình. Mình nhận ra 2 điều mình cần suy nghĩ cho lần này:
(1) Về học vị, mình chỉ apply cho nhóm học bổng tiềm năng xuất sắc, nhóm này không yêu cầu GPA cao nhưng lại cần mình chứng minh được sự đóng góp xã hội. Hoạt động xã hội của mình ở năm đầu hoàn toàn trống rỗng, nên không có gì để chứng minh cho khả năng này của mình. (2) Về mục tiêu, mặc dù ước mơ đi du học của mình rất “nóng bỏng”, nhưng kế hoạch sau khi du học thì mình…chưa biết. Điều này gây hậu quả lớn vì cho thấy mình là người thiếu hướng dẫn tương lai rõ ràng và chỉ muốn đi du học để đạt được, không có mục tiêu cụ thể. Ngoài ra, năm nay mình quyết định rút khỏi một số học bổng như EM+, Endeavour, AAS, Chính phủ Đan Mạch vì những nhóm này, mặc dù không chính thức yêu cầu GPA cao, nhưng luôn ưu tiên các bạn có thành tích học tập tốt. Mình biết điều này thông qua các cựu sinh viên. Từ đó, mình quyết định cải thiện hồ sơ của mình bằng cách: (1) tham gia vào một diễn đàn về Chuỗi Cung Ứng (cũng là lĩnh vực của mình), nhiệm vụ của mình là chia sẻ hướng nghiệp và đào tạo kỹ năng cho các sinh viên sắp ra trường. Và
(2) mình dành thời gian để tìm hiểu sâu hơn về những gì mình thực sự muốn trong tương lai (ngoài việc muốn trải nghiệm du học ). Hướng suy nghĩ của mình tập trung vào những gì mình đang làm, làm thế nào để cải thiện trong tương lai và du học sẽ giúp mình như thế nào. Với sự giúp đỡ và góp ý từ người bạn “co-founder”, mình đã có một bài luận hoàn toàn mới. Trong lần apply thứ hai này, mặc dù còn nhớ những thất bại của năm trước, nhưng mình vẫn tin rằng có cơ hội chiến thắng nhờ vào việc tham gia hoạt động xã hội suốt cả năm để chứng minh sự đóng góp xã hội của mình và bài luận của mình đã được cải thiện đáng kể, mình đã kể một câu chuyện rõ ràng hơn về bản thân mình trong tương lai, mình cũng đã chia sẻ được lý do mình muốn đi du học là gì (ngoài việc muốn trải nghiệm ).
Đặc biệt hơn, từ tất cả những trải nghiệm trên mình đã phát triển ra, mình tin rằng bài luận của mình sẽ rất đặc biệt và không giống với bất kỳ ai khác vì không ai có câu chuyện cá nhân giống với mình. Kết quả thật sự vượt xa sự mong đợi của mình ở năm sau, mặc dù vẫn apply lại các học bổng cũ, nhưng kết quả lại hoàn toàn khác. Năm đó, mình đậu trực tiếp học bổng Irish Aid, học bổng 100% của trường Hult (Anh), và trường Adelaide (Úc). Ngoài ra, bài luận của mình cũng đưa mình vào vòng cuối của học bổng Chevening và NZ Aid, đều là những học bổng có yêu cầu về viết rất cao. Khi biết kết quả của Irish Aid rất sớm, khoảng giữa tháng 3, Sứ Quán cũng yêu cầu xác nhận việc nhận học bổng, mình quyết định ngưng tất cả các hồ sơ đang chờ và… bắt đầu chuẩn bị vali cho chuyến du học (mình nhớ rằng có NZ Aid, Master Mind và Chevening). Kết thúc hành trình 2 năm với vô số những cảm xúc từ sự mệt mỏi (khi viết bài luận), hồi hộp (khi nhận mail) đến nỗi đau lòng (khi đọc xong mail).
Nguồn Facebook: Săn Học Bổng cùng Alumni
