.png)
Trong bài viết trước, tôi đã quên không chia sẻ về quá trình học vấn của mình cho những bạn chưa biết. Tôi tốt nghiệp Đại học Luật Hà Nội khóa 31, sau đó làm Luật sư trong hai năm. Tôi được nhận học bổng Grotius Scholarship (dựa trên thành tích) trực tiếp từ trường Đại học Luật University of Michigan (Mỹ). Sau khi hoàn thành chương trình thạc sĩ, tôi trở về Việt Nam làm việc thêm một năm và tiếp tục nhận học bổng Tiến sĩ tại Trường Luật Griffith (Úc). Trong thời gian làm Tiến sĩ, tôi còn được nhận grant từ trường để sang Anh nghiên cứu và thuyết trình tại Đại học Cambridge về dự án Tái cơ cấu ngành ngân hàng Việt Nam. Năm 2019, tôi nhận được bằng tiến sĩ và năm 2020, tôi được bang Queensland Úc bảo lãnh định cư (cấp PR) theo diện dành riêng cho Tiến sĩ (PhD Pathway).
Tôi là người sáng lập và điều hành công ty Vietnam Legal & Economic Career. Ngoài ra, tôi còn là giảng viên tại trường Đại học Quốc Tế RMIT - Chi nhánh South Saigon Campus.



Trong thời kỳ này, tôi muốn trở lại quãng thời gian sinh viên, thời điểm mà tôi đã đưa ra nhiều quyết định 'chiến lược' để chuẩn bị cho việc nghiên cứu và áp dụng học bổng sau này. Trong lĩnh vực xã hội và đặc biệt là Luật, điểm số chỉ là một phần nhỏ, điều mà mọi người quan tâm nhất chính là kỹ năng viết. Điều này được thể hiện qua các công trình nghiên cứu và bài báo; vậy là, bạn đã biết thêm một yếu tố quan trọng trong hồ sơ của tôi, cũng là một yếu tố quan trọng trong việc xin học bổng cho các ngành KHXH: CÔNG BỐ.
Tôi luôn là người hành động chậm chạp, có thể so sánh với chú rùa trong câu chuyện Rùa và Thỏ. Thật sự, bố tôi đã khẳng định rằng tôi chỉ bắt đầu nói khi tôi lên 3 tuổi. Khi tôi bắt đầu học cấp 2 hoặc cấp 3, tôi luôn là người có điểm kém nhất trong lớp.
Tình trạng tương tự tiếp tục khi tôi vào Đại học, kỳ 1 năm nhất tôi gặp khó khăn vì chưa quen với phong cách học của Đại học và điểm tổng kết chỉ hơn 7 (trên thang điểm 10). Trong quá trình tập huấn quân sự ở Mai Lĩnh sau khi kỳ 1 kết thúc, tôi vô tình nói chuyện với một người bạn, người sau này trở thành đối thủ trực tiếp của tôi trong cuộc cạnh tranh cho danh hiệu thủ khoa. Người bạn này nói rất tự tin về việc biết điểm của tất cả mọi người và hiện đang dẫn đầu toàn bộ khóa 31 sau kỳ 1.
Tôi không biết liệu có phải do tính cạnh tranh của tôi mà tôi cảm thấy rất hào hứng sau khi nghe bạn kể chuyện. Mặc dù nụ cười vẫn nở trên môi, nhưng trong lòng tôi, khẩu hiệu 'Nu Baka Chi - Hãy chờ đấy, tôi sẽ đuổi kịp bạn' đã vang lên.
Và tôi không muốn để bạn của tôi phải chờ lâu, ngay sau kỳ đó, tôi luôn dẫn đầu về điểm số. Đến năm thứ 3, tôi đã cảm nhận được rằng mình có khả năng trở thành thủ khoa!
TUY NHIÊN
Trong cuộc sống, không có gì dễ dàng cả. Dù tôi có trí tuệ và chăm chỉ, nhưng luôn có người khác thông minh hơn và có mưu mẹo hơn. Đến cuối kỳ 1 năm cuối, khi chỉ còn việc viết luận văn, tôi đã nói chuyện với thầy ở phòng công tác sinh viên và được biết là tôi hiện đang là người đứng đầu toàn trường về điểm số. Thậm chí, người xếp thứ 2 cũng không thể vượt qua tôi dù có 10 luận văn. Tuy nhiên, thầy cũng tiết lộ một tin sốc:
Trường sẽ loại tôi khỏi danh sách tuyên dương Thủ khoa xuất sắc gửi lên Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội (để tham gia lễ vinh danh thủ khoa ở Văn Miếu) vì tôi không có hoạt động nghiên cứu khoa học. Thầy cũng tiết lộ thêm rằng, người bạn tôi nhắc đến trước đó, hiện đang xếp thứ 3 toàn trường về điểm số và sẽ được chọn làm Thủ khoa vì đã có công trình nghiên cứu khoa học cấp trường.
Tôi bàng hoàng, trời đất dường như đổ sập, tôi không thể nghe rõ thầy nói nữa.
Tôi cảm thấy tức giận, bởi tôi nhận ra mình đã thất bại vì không biết đến quy tắc này về việc trở thành Thủ khoa (không biết liệu quy tắc này do trường đặt ra hay là theo tiêu chuẩn từ Bộ). Đau lòng nhất là khi trường kêu gọi tham gia nghiên cứu khoa học, tôi đã hỏi một thầy trong khoa và thầy khuyên tôi không nên bỏ thời gian vào việc đó, vì không có nhiều ý nghĩa sau này. Vậy là, tôi đã quyết định dừng lại và dành thời gian thực tập thay vì làm điều không ý nghĩa.
Tôi nghĩ rằng việc trở thành Thủ khoa chỉ cần có thành tích học tập tốt là đủ. Tại sao lại cần phải có công trình nghiên cứu khoa học? Đúng là tiêu chuẩn Việt Nam này thật 'làm sao ý'.
Lúc đó đã là năm thứ 4 đại học, tôi đã bỏ lỡ cơ hội tham gia nghiên cứu khoa học mới, điều này cũng đồng nghĩa với việc mất đi cơ hội của tôi. Người bạn kia sẽ thay thế tôi đại diện cho trường HLU trong ngày vinh danh thủ khoa toàn thành phố Hà Nội năm 2010.

Tôi đã nói với ba mẹ, họ đương nhiên rất đau lòng, nhưng chính sách đã quyết định, tôi không còn lựa chọn nào khác. Dù sao, tôi vẫn giữ được danh hiệu thủ khoa và bằng giỏi, có thể trình bày trong bài luận của mình. Tôi không thể thay đổi điều gì.
Mặc dù vậy, những suy nghĩ đó chỉ là của người khác, chỉ có tôi mới hiểu được cảm xúc của mình. Tôi đã cố gắng hết sức, thức đêm, dậy sớm, làm việc nhóm, nhưng vẫn thất bại vì một 'chiêu trò' nhỏ. Có người nói tôi kiêu ngạo, nói tôi cứng đầu, nhưng họ không hiểu tôi.
“CÓ THỂ MANG GIÀY CỦA TÔI MÀ PHÁN XÉT!?!”
Đêm đó tôi thức trắng, tôi không bỏ cuộc, tính cách của tôi là thế đấy. Tôi nghiên cứu chính sách đó và nhận ra rằng chỉ cần tôi làm nghiên cứu khoa học, tôi sẽ lấy lại được mọi thứ. Nhưng không còn cơ hội tham gia nghiên cứu cấp trường, làm thế nào bây giờ?
EUREKA, còn một lựa chọn nữa, là viết bài cho tạp chí khoa học cấp ngành, được công nhận trên toàn quốc, là cách để vượt qua nghiên cứu cấp trường. Nhưng sau khi tham khảo ý kiến của giáo viên và các bạn khóa trước, tôi nhận ra điều này gần như không thể với sinh viên như tôi.
Nghe mọi người tâm sự, tôi nhận được lời khuyên buông bỏ và tập trung vào việc khác.
NHƯNG TÔI KHÔNG CHỊU! Tôi vẫn quyết tâm tiếp tục, tôi sẽ viết bài cho tạp chí khoa học chuyên ngành, nếu không có sinh viên nào ở trường này làm được, tôi sẽ là người đầu tiên. Dù thất bại, nhưng ít nhất sau này tôi vẫn tự hào vì đã cố gắng hết sức.
Ở kỳ cuối cùng của năm học, bạn bè tôi đã buông bỏ hết, điều này là dễ hiểu, đây là thời điểm cuối cùng để chúng tôi thư giãn trước khi tốt nghiệp và bắt đầu đi làm. Năm cuối cùng, chỉ cần hoàn thành luận văn hoặc thực tập, không còn phải chịu khổ với việc học nữa.
Nhưng tôi lại chọn con đường gian khổ mới: viết bài cho tạp chí chuyên ngành. TÔI PHẢI TẬP TRUNG HẾT MÌNH VÀO GIAI ĐOẠN NÀY.
Tận dụng thời gian nghỉ Tết, tôi đóng cửa lại hoàn toàn, không đi chơi, không liên lạc với bạn bè. Tôi thông báo với gia đình rằng tôi không muốn gặp ai, không muốn làm bất cứ điều gì ngoài việc tập trung hoàn thành luận văn để kịp thời gửi bài cho tạp chí trước khi trường gửi danh sách thủ khoa lên UBND Thành Phố. Tôi thề với bạn bè (không nói đùa), tôi sẽ hoàn thành luận văn tốt nghiệp trong vòng chính xác 2 tuần (tập trung hết mình, hạn chế bản thân trong nhà chỉ ăn, ngủ và viết bài), sau đó tôi sẽ gửi bài cho giáo viên hướng dẫn để chỉnh sửa và bắt đầu viết bài cho tạp chí.
Tất nhiên, tôi luôn sử dụng trí tuệ của mình khi làm bất cứ điều gì, không chỉ là cố gắng mà còn là sử dụng trí óc. Tôi dùng một phần của luận văn để viết lại thành một bài báo độc lập, để đảm bảo không đặt hết niềm tin vào một chỗ. Đồng thời, tôi cũng viết thêm một bài nữa cho 'chắc ăn'. Sau khi hoàn thành hai bài báo cùng một lúc, tôi gửi chúng cho những người quen, giáo viên ở trường và cả những người đi trước để nhận xét và hỗ trợ chỉnh sửa. Đồng thời, tôi cũng tìm kiếm mọi cơ hội, mạng lưới, người giới thiệu để có cơ hội gửi bài.
Rất may mắn, cuối cùng tôi đã liên hệ thành công với hai tạp chí: Tạp chí Nhà nước và Pháp Luật của Viện Nghiên Cứu Nhà Nước và Tạp chí Nghiên Cứu Lập Pháp của Văn Phòng Quốc Hội. Họ đã chấp nhận bài viết của tôi, và tôi là TÁC GIẢ DUY NHẤT cho bài viết được đăng trên tạp chí chuyên ngành, điều hiếm khi gặp vì thường sinh viên phải làm cộng tác viên với giáo viên ở trường mới có thể đăng bài.
Vì thế, tôi đã kịp đăng bài trước khi trường đóng hồ sơ cho danh hiệu Thủ khoa. Ngày tôi mang hai bài báo được đăng trên tạp chí chuyên ngành đến trường để được ghi nhận, thầy ở phòng công tác sinh viên đã rất ngạc nhiên.
Tôi tỏ ra tự tin nói với thầy: 'Chắc chắn bài đăng trên tạp chí chuyên ngành là đủ điều kiện rồi nhỉ'. Thầy nhìn tôi và tôi nghĩ tôi đã hiểu được suy nghĩ của thầy: 'tại sao thằng này lại cố gắng như vậy'.
Câu chuyện này có thể khiến người ta nghĩ tôi là người thích thắng, nhưng nếu không có sự quyết tâm cao độ như vậy, bao giờ tôi mới có bài đăng trên tạp chí, bao giờ mới có publication. Chưa kể việc viết bài và có bài đăng sẽ làm cho việc viết và đăng bài sau này của tôi trở nên dễ dàng hơn. Ở thời điểm đó, tôi cố gắng có bài đăng để cạnh tranh giành danh hiệu Thủ khoa, nhưng chính những bài viết này mới là yếu tố quan trọng giúp tôi có được học bổng sau này, không chỉ là điểm số. Chính sự nỗ lực từ rất sớm đó, chính tinh thần đó đã giúp tôi rất nhiều và mang lại nhiều thuận lợi trong quá trình hoàn thiện bộ hồ sơ xin học bổng.
Đó là lời khuyên tôi muốn dành cho các bạn trẻ và sinh viên của mình. Nếu các em từ bỏ ngay từ bây giờ, thì đó sẽ trở thành thói quen, chỉ cần còn một chút cơ hội, các em phải chiến đấu cho đến cùng. Có những điều chúng ta cố gắng ở thời điểm hiện tại, chúng ta có thể chưa nhận ra ý nghĩa của chúng, nhưng đó lại là những thứ có thể thay đổi tương lai của chúng ta.
Vậy là thầy đã chia sẻ với các bạn về hai (02) yếu tố đầu tiên trong bộ hồ sơ xin học bổng thạc sĩ của mình tại UMICH là thành tích học tập và bài báo. Trong kỳ tới, thầy sẽ tiếp tục chia sẻ với các bạn về các yếu tố còn lại trong bộ hồ sơ xin học bổng bao gồm tiếng Anh, thư giới thiệu và bài luận nhé.
Nguồn: Victor Tran from Scholarship Hunters
