
Hồi còn ở Việt Nam, nhìn mọi thứ như một con ếch ngồi dưới giếng, tôi nghĩ rằng cuộc sống ở phương Tây là một thiên đường tràn ngập hoa hồng, chim én và bướm bay. Tại đó, chỉ cần xách ba lô lên và đi chơi mà không cần lo lắng về cơm, áo, gạo, tiền như những người bình thường. Thật là một cuộc sống tuyệt vời! Ngày đó, khi chiếc máy bay cất cánh mang tôi đến một đất nước mới, tôi đã viết trên trang cá nhân Facebook của mình rằng đây chắc chắn là một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời. Đúng vậy! Từ đó, tôi đã thoát ra khỏi cái giếng mà tôi đã ngồi suốt bao lâu để nhìn nhận và hiểu sâu hơn về thế giới xung quanh. Tôi đã chia sẻ với mọi người rằng tôi đang sống trong một giấc mơ, tôi biết ơn và hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc không phải lúc nào cũng hồng hào và bay bổng, mà là sự biết ơn và hạnh phúc vì những bài học mà cuộc hành trình này dạy cho tôi về cuộc sống.
Điều thứ nhất, học là 'một hành trình trọn đời'. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi nghĩ rằng mình đã hoàn thành việc học của mình sau 16 năm vất vả. Từ bây giờ, chỉ còn lại việc thưởng thức thành quả của 16 năm đó thôi, nhưng không phải vậy. Hành trình du học này đã dạy cho tôi biết rằng, kiến thức của mình nhỏ bé như một giọt nước giữa đại dương bao la kia. Điều mà tôi cần làm là tiếp tục tiến lên phía trước, không ngừng học hỏi mỗi ngày vì kiến thức không chỉ tồn tại trong sách vở. Bên ngoài, trên con đường cuộc sống còn rất nhiều điều mà chúng ta cần học hỏi, trong khi kiến thức của chúng ta còn quá nhỏ bé.
Điều thứ hai, tôi học được rằng trên thế giới này, dù ở đâu đi nữa thì con người chúng ta cũng là một loài, chúng ta giống nhau chỉ khác biệt ở cách chúng ta thể hiện. Mọi người đều phải nỗ lực, cố gắng mỗi ngày để thực hiện lý tưởng sống của mình. Có những người có nhiều tiền nhưng không chắc họ đã hạnh phúc, trong khi có những người ít tiền nhưng biết cách tìm niềm vui trong cuộc sống từ những điều đơn giản như học một ngôn ngữ mới, tìm hiểu một điều gì đó mà họ thấy ý nghĩa. Điều này khiến họ hạnh phúc.
Điều thứ ba, không phải ai cũng giàu ở phương Tây. Các quốc gia phương Tây có vẻ giàu hơn vì họ đã phát triển, có cấu trúc xã hội hoàn thiện hơn, nhưng người dân họ không phải ai cũng giàu như cách mà người Việt Nam thường nghĩ. Người phương Tây cũng phải làm việc, nỗ lực và lo lắng cho cuộc sống hàng ngày giống như bất kỳ ai khác trên thế giới này.
Điều thứ tư, Tiếng Anh - không phải tự nhiên mà ai đi du học cũng trở nên giỏi. Điều này hoàn toàn không đúng. Tôi nhận ra rằng môi trường học tập tốt hơn ở Việt Nam, nhưng môi trường không phải là mọi thứ. Có những người sống ở phương Tây, Mỹ hơn chục năm mà tiếng Anh vẫn không được thành thạo. Đi du học, nếu muốn tiếng Anh tốt hơn, bạn càng phải nỗ lực hơn, học chăm chỉ hơn. Không có gì tự nhiên mà đến mà không cần nỗ lực và cố gắng.
Về mặt xã hội, một lần nữa tôi cảm thấy may mắn khi được tiếp xúc với nhiều tầng lớp xã hội khác nhau, từ những người đã thành công với nhiều học bổng khắp thế giới đến các giáo sư tiến sĩ làm việc tại các trường đại học và công ty hàng đầu ở Na Uy. Họ đã truyền cho tôi nhiều năng lượng tích cực để tiến lên và lan tỏa sự cố gắng đó đến nhiều người khác. Họ đã mở rộng tầm nhìn của tôi về câu chuyện nhập cư và hòa nhập vào xã hội mới của người Việt.
Một câu hỏi mà tôi đặt ra là liệu người Việt ở Na Uy có thực sự hạnh phúc không? Tôi đã gặp nhiều người đã sống ở đây hơn 10 năm và họ đều nói rằng dù họ từng mong muốn làm việc và kiếm tiền ở Tây, nhưng khi đã ổn định về mặt kinh tế, Việt Nam vẫn là mái nhà, là quê hương mà họ muốn trở về. Đó là bởi vì ở đây cũng chỉ là quê hương thứ hai, không đủ để tạo cảm giác thuộc về. Khi đạt được sự ổn định kinh tế, họ cảm thấy nhàm chán và muốn trở về Việt Nam.
Đối với những người nhập cư, họ thường phải cố gắng gấp nhiều lần mới bằng được người bản xứ. Tình trạng so sánh và bất mãn với cuộc sống của người khác là điều phổ biến. Chủ nghĩa tiêu dùng thúc đẩy sự ham muốn và không bao giờ đủ đối với những gì mình có. Mặc dù việc học hỏi là tốt, nhưng không phải lúc nào nhiều cũng tốt. Một số người nhập cư muốn xây dựng giấc mơ cho con cái, nhưng điều đơn giản có thể mang lại hạnh phúc hơn. Xã hội Na Uy có những ưu điểm, nhưng cân nhắc để tận hưởng nó mà không muốn nhiều hơn sẽ giúp duy trì sự hài lòng và hạnh phúc.
Cách hòa nhập và mở rộng mối quan hệ xã hội trong đất nước bản xứ là một vấn đề quan trọng. Trong câu hỏi này, những người đến đây để kiếm tiền không quan tâm nhiều, nhưng nhóm người trí thức lại quan tâm rất nhiều. Để hiểu về văn hóa, việc đầu tiên là phải nắm vững ngôn ngữ vì hai yếu tố này luôn liên quan chặt chẽ. Tuy nhiên, ngay cả nhóm người trí thức ở đây cũng gặp khó khăn trong việc hiểu và sử dụng thành thạo ngôn ngữ bản địa, điều này làm cho việc hòa nhập vào văn hóa mới trở nên khó khăn. Nguyên nhân của vấn đề này là do văn hóa phương Tây thường có cách tiếp cận tuyến tính và trực tiếp, trong khi văn hóa phương Đông thường có cách tiếp cận xoắn ốc và gián tiếp, tạo ra sự đối lập và khó khăn trong việc hiểu biết và thích nghi. Để hòa nhập, chúng ta cần phải thay đổi tư duy và chấp nhận những thay đổi trong văn hóa mới. Việc này là một thách thức lớn đối với người nhập cư.
Tôi mong muốn sẽ có nhiều trải nghiệm học hỏi và thú vị hơn trong tương lai. Chúc mừng mùa Giáng Sinh đến, tôi đang rất háo hức và vui vẻ.
Nguồn: Facebook
