
Tạm biệt ông Chips là một tác phẩm nổi bật trong sự nghiệp của nhà văn người Anh James Hilton. Tác phẩm này được phát hành lần đầu vào năm 1933, như một phụ lục của tuần báo British Weekly. Đầu năm sau, câu chuyện trở nên nổi tiếng khi được tái bản trên tạp chí The Atlantic. Sự thành công của ấn bản này đã giúp James Hilton ký được hợp đồng xuất bản với Little, Brown and Company của Mỹ.
Trong mùa hè năm 1934, cuốn sách được phát hành tại đất nước hoa kỳ. Trong khi nước Mỹ đang trải qua thời kỳ suy thoái kinh tế, nhà xuất bản đã tiến hành phát hành cuốn sách của một tác giả Anh không quen thuộc, với một số lượng in lần đầu không nhiều. Nhưng nhờ sự ủng hộ nồng nhiệt từ độc giả, cuốn sách đã được tái bản chỉ sau một tháng phát hành. Sau đó, nó được tái bản đều đặn hai tháng một lần.
Nhận thấy sự thành công của cuốn sách trên thị trường Mỹ, Nhà xuất bản Hodder & Stoughton đã in số lượng lớn lên tới hàng chục nghìn bản tại Anh. Trong ngày phát hành đầu tiên, tác phẩm này đã bán được 15.000 bản và tiếp tục được tái bản liên tục.
Tại sao Tạm biệt thầy Chips làm cho mọi người quan tâm đến thế?
Một cá nhân phi thường dưới vẻ ngoài khiêm tốn
Thầy Chips đã dành gần ba phần tư cuộc đời của mình cho trường Brookfield. Nơi đây đã trở thành nhà của vị giáo viên già có vẻ ngoài nghiêm túc. Trong những ký ức hỗn độn của tuổi trẻ, ông nhớ về ngày đầu tiên đặt chân tới đây. Buổi chiều đó nắng vàng. Lúc ấy, thầy Chips là một giáo viên trẻ mới ngoài 20 tuổi, phải đối mặt với nhiều khó khăn, nhưng ông đã quản lý được đám học trò nghịch ngợm.
Trường Brookfield là một nơi khá ảm đạm, mọi thứ đều phản ánh vẻ cũ kỹ. Ban đầu, thầy Chips nghĩ mình sẽ không gắn bó lâu dài với ngôi trường này. Nhưng một ngày nào đó, ông nhận ra mình đã yêu ngôi trường này từ lúc nào không hay. Buổi sáng, thầy Chips sẽ ngắm nhìn vẻ cổ kính của trường Brookfield ẩn sau hàng cây già.
Để học trò nghe lời và học hành chăm chỉ, thầy Chips buộc phải giấu đi tính hiền lành của mình và thể hiện mình không phải là người dễ bắt nạt. Những học sinh hay quậy phá và nghịch ngợm thường bị chế phạt. Dần dần, lớp học cũng trở nên nghiêm túc hơn.
Vẫn còn độc thân, thầy Chips ở trong kí túc xá của trường để dễ dàng lên lớp. Vì vậy, sau giờ học, thầy có thời gian để giao tiếp với các em, lắng nghe câu chuyện của chúng, sau đó đưa ra lời khuyên hoặc vài câu an ủi. Dần dần, thầy Chips không chỉ là một người thầy mà còn là một người bạn, một người anh lớn của các em học sinh trường Brookfield.
' Trước khi bắt đầu giảng bài, hãy dạy các em học cách yêu thương '
Trường Brookfield đã trở thành gia đình của thầy Chips. Người thầy già không bao giờ nghĩ mình sẽ nghỉ hưu. Nhưng một ngày, hiệu trưởng nói rằng thầy Chips không phù hợp nữa để dạy, cách ông truyền đạt quá cũ kỹ và không phù hợp với thời đại hiện nay.
Trong nhiều năm dành cho trường Brookfield, thầy Chips thường xuyên không đồng ý với hiệu trưởng. Với ông, việc mặc một chiếc áo có vài chỗ rách lên lớp cũng không sao. Ông sẽ cười nếu một học sinh đọc sai một từ tiếng Latin. Thầy Chips tin rằng, sự nghiêm khắc cực đoan sẽ không mang lại kết quả tốt.
Ông giáo có thể nghỉ hưu, nhưng không thể rời xa trường Brookfield. Với ông, đó đã trở thành như một người bạn. Các em học sinh ở đây cũng không muốn xa thầy giáo của mình. Thầy Chips quyết định thuê một căn phòng bên kia đường. Mỗi chiều, ông đều mời các em đến nhà tham gia tiệc trà, cho các em ăn bánh và hỏi về ngày học của các em.
Căn phòng nhỏ của thầy Chips luôn rộn ràng tiếng cười. Các cựu học sinh sẽ đến tìm thầy khi gặp khó khăn trong cuộc sống. Dù giờ họ đã trưởng thành và trở thành những chàng trai xuất sắc. Ký ức của thầy được đầy ắp bằng những cái tên, có người trở thành doanh nhân, nhà khoa học, có người hy sinh trên chiến trường…
Thầy Chips yêu trường Brookfield và luôn ở đó khi cần. Khi biết mình sắp phải ra đi, người thầy đã chọn cách ra đi một cách êm đềm, vì ông không muốn làm ai đau lòng.
Lời tạm biệt ở phần cuối của tác phẩm không chỉ là lời chào từ một cá nhân, mà còn là tình cảm của nhiều thế hệ học sinh của trường Brookfield gửi tới người thầy yêu quý, biểu tượng của ngôi trường trong hơn nửa thế kỷ.
Không chỉ là câu chuyện về một người thầy, Tạm biệt thầy Chips còn chứa đựng nhiều bài học quan trọng về giáo dục. Mặc dù đã già, nhưng thầy Chips mang theo nhiều tư tưởng tiên tiến trong việc dạy học. Người thầy luôn coi trọng học trò và quan tâm đến việc giáo dục nhân cách cho trẻ em.
Với thầy Chips, trường học không chỉ là nơi truyền đạt kiến thức, mà còn là nơi trẻ em học cách yêu thương, sống hòa thuận và đoàn kết.
Theo Zing Tin Tức
