(Mytour.com) Kiếm tiền bất chính có thể khiến ai đó phải mỉm cười hạnh phúc, nhưng niềm vui đó lại chỉ thoáng qua, trong khi nỗi đau đớn lại kéo dài mãi mãi.
Nếu bạn tự hỏi tại sao có những người giàu có, giỏi kiếm tiền đến mức tuyệt vời, nhưng rồi lại mất hết, liệu họ có phải là kém cỏi hay không? Hãy khám phá những câu chuyện sau để tìm câu trả lời cho chính mình:

Ở thành phố Chiết Giang, có một ông giáo tên là Khương Ứng Triệu, ông ta ghét rượu bia và luôn giữ tinh thần tỉnh táo để dạy dỗ học trò. Với tính cách hiền lành, ông giáo này được học sinh yêu mến và tôn trọng.
Một ngày nọ, trên đường về nhà, Khương Ứng Triệu gặp người hàng xóm say xỉn. Ông giúp đỡ người này và phát hiện ra vài đồng tiền trong túi áo của hắn. Trong lòng ông, lòng tham bỗng trỗi dậy và ông lén lấy mất số tiền đó.
Cùng đêm đó, một học sinh của Khương Ứng Triệu mơ thấy có một linh hồn đến gặp và nói với hắn rằng: 'Thầy của bạn là một người thiếu trách nhiệm. Thượng đế coi ông là một người thận trọng, vì thế không muốn trừng phạt ông ngay lập tức. Nhưng đã gửi tôi đến để đánh thức ý thức của ông.”
Quảng cáo
Học sinh đã kể cho Khương Ứng Triệu nghe câu chuyện này, khiến ông cảm thấy sợ hãi, nhưng ông vẫn không có ý định trả lại số tiền kia.
Không lâu sau, ông thay đổi tính cách, trở nên thích rượu và thường xuyên say rượu, trở thành một người hoàn toàn khác biệt. Số tiền ông lấy được để mua rượu suốt nửa năm đã tan hết.
Không lâu sau, ông thay đổi tính cách, trở nên thích rượu và thường xuyên say rượu, trở thành một người hoàn toàn khác biệt. Số tiền ông lấy được để mua rượu suốt nửa năm đã tan hết.
Học sinh từng ngày càng xa lánh ông khi ông luôn trong tình trạng say rượu, không thể dạy dỗ họ được. Trong một thoáng chốc, số tiền trộm đã bị tiêu hết, không có việc làm nên cuộc sống trở nên khó khăn hơn.
Một ngày, Khương Ứng Triệu đến quán rượu, gặp một cô gái có ý định không tốt đối với mình, ông chợt nghĩ:
- Tôi đã mắc sai lầm và rơi vào tình cảnh này, tại sao lại tiếp tục mắc phải sai lầm nữa?
- Tôi đã mắc sai lầm và rơi vào tình cảnh này, tại sao lại tiếp tục mắc phải sai lầm nữa?
Do đó, ông từ chối cô gái và rời khỏi quán.
Một đêm, ông mơ thấy một vị thần đến và nói với ông:
- Tôi là linh hồn của rượu ác, đã đến làm phiền vì ông đã lấy tiền của người khác. Đêm qua, ông đã từ chối cô gái đó, điều đó rất tốt. Thượng đế đã sai tôi quay lại.
- Tôi là linh hồn của rượu ác, đã đến làm phiền vì ông đã lấy tiền của người khác. Đêm qua, ông đã từ chối cô gái đó, điều đó rất tốt. Thượng đế đã sai tôi quay lại.
Sáng hôm sau, Khương Ứng Triệu quyết tâm không bao giờ say xỉn nữa, bắt đầu tập hợp học sinh. Với sự trở lại của mình, ông được nhiều người yêu mến và nhà của gia đình Khương cũng dần trở nên giàu có hơn.

Quan lại tham tiền quá đáng
Trong thời nhà Thanh, ở huyện Hiến có một quan lại tên Vương rất thông minh. Dù ông viết nhiều cáo trạng giúp người thoát khỏi tội ác và kiếm được nhiều tiền, nhưng mỗi lần tích được thì lại gặp phải rủi ro và phải dùng hết số tiền đó.
Một đêm, một cậu bé ở miếu Thành Hoàng nhìn thấy hai con quỷ đang xem sổ sách hạch toán. Một con quỷ hỏi:
- Quan này kiếm được nhiều tiền năm nay, phải làm thế nào để tiêu hết nó?
Con quỷ khác trả lời:
- Thúy Vân đủ để tiêu sạch tiền của quan.
- Quan này kiếm được nhiều tiền năm nay, phải làm thế nào để tiêu hết nó?
Con quỷ khác trả lời:
- Thúy Vân đủ để tiêu sạch tiền của quan.
Không lâu sau đó, một cô gái lầu xanh tên Thúy Vân đến huyện. Quan Vương bị nàng làm mê muội và tiêu hết tiền để chiều chuộng cô. Sau đó, ông mắc bệnh lở loét và phải chi tiền để chữa trị, nhưng không thể cải thiện tình hình.
Có người tính toán rằng, số tiền quan Vương kiếm được từ việc viết cáo trạng, khoảng ba bốn vạn lượng, không khác gì số tiền ông ta đã tiêu mất.
Cuối cùng, không chỉ tiền bạc mất sạch, mà còn có một kết cục bi thảm khác đợi vị họ Vương: ông ta chết mà không có tiền để mua quan tài.
Không thiên vị vì sở thích cá nhân
Công Tôn Nghi, tể tướng thời Chiến Quốc, nổi tiếng thích ăn cá. Mặc dù nhiều người mang cá đến tặng, nhưng ông luôn từ chối không chút do dự.
Một học trò tò mò hỏi ông rằng tại sao lại như vậy, Công Tôn Nghi giải thích: 'Tôi vẫn thích ăn cá, nhưng nếu nhận cá của người khác thì phải nhân nhượng. Đó không phải là đạo lý của tôi. Tôi muốn giữ vững quyền công bằng và không vi phạm luật pháp.
Tôi luôn tự mình mua cá để ăn, không cần phải lợi dụng lòng tốt của người khác.
