
Buồng tắm là tác phẩm đầu tiên của Jean-Philippe Toussaint, được xuất bản vào năm 1985. Toussaint lấy cảm hứng từ Samuel Beckett (tác giả Trong khi chờ đợi Godot), và với Buồng tắm, ông đã sáng tạo ra một câu chuyện vô cùng phi lý, lạc lõng, dành cho độc giả suy tư.
Cuộc đời giữa những trăn trở của xã hội
Dù chỉ mỏng manh, không quá 100 trang, cuốn sách chứa đựng đầy suy tư sâu sắc về cuộc sống, những trăn trở của nhân vật chính giữa thế giới đầy bận rộn.
Người kể câu chuyện trong Buồng tắm không biết rõ danh tính. Đó có thể là bất cứ ai trong xã hội, khi độc giả có thể hình dung một người trưởng thành bình tĩnh đối mặt với cuộc sống náo nhiệt ở bất cứ nơi đâu.
Anh ta mong muốn sống cả cuộc đời còn lại trong phòng tắm, thậm chí còn mang thư viện vào đó, không màng đến lời khuyên của người khác. Vì với anh, “buồng tắm là nơi êm đềm nhất”.
Tiêu đề Buồng tắm đem lại hình ảnh của Oblomov của Ivan Goncharov, câu chuyện về một quý ông Nga thế kỷ 19, người không rời giường trong 50 trang đầu tiên của cuốn sách.
Nhân vật trong Buồng tắm cũng tương tự, ban đầu anh ta không có ý định ở lại lâu. Tuy nhiên, anh ta thấy hài lòng khi nằm trong bồn tắm, “âm thanh ấm áp của con người” từ chiếc radio đủ để anh ta kết nối với thế giới bên ngoài mà không cần phải giao tiếp nhiều.
Cuốn sách được chia thành ba phần riêng biệt, 'Paris - Bên ngoài - Paris', tương ứng với ba giai đoạn, ở trong buồng tắm - ra ngoài - trở lại buồng tắm.
Tác phẩm của Toussaint xoay quanh những khía cạnh mới lạ và thú vị, không ràng buộc bởi vai trò của một người kể chuyện cố định. Đối với những người đọc yêu cầu một cốt truyện truyền thống và một cấu trúc rõ ràng, họ sẽ cảm nhận được sự nhẹ nhàng như giấc ngủ trong cách viết của tác giả ở đây.
Tuy nhiên, sự yên bình này lại là điểm nhấn đặc biệt của Toussaint, khi so sánh cuộc sống bên ngoài ồn ào với sự im lặng của nhân vật chính trong không gian hẹp hòi của mình, và anh ta coi đó như niềm say mê của bản thân.
“Tôi thích bức tranh Mondrian với sự tĩnh lặng. Không họa sĩ nào tiệm cận với sự yên bình như vậy. Sự yên bình không phải là sự động đậy, mà là sự trống trơn của bối cảnh động đậy, tương đương với cái chết', trích Buồng tắm.
Trong phần II có tên là 'Góc khuất', người kể chuyện rời khỏi Venice mà không giao tiếp với ai. Ở đây, anh ta không làm gì ngoài việc phục vụ bánh mì trong khách sạn, giả vờ chơi phi tiêu và lang thang đến quán bar trong khi người hầu phòng làm việc.
Cuối cùng, gần cuối cuốn sách, anh ta trở về ngôi nhà của mình, và đến với bồn tắm quen thuộc của mình.
Miêu tả sự nhàm chán
Kết thúc của cuốn sách quay trở lại như phần đầu: Anh ta nằm trong bồn tắm, suy ngẫm; tạo thành một vòng tròn không kết thúc. Một giấc mơ tái diễn? Liệu anh ta sẽ tiếp tục du hành vào thế giới trong buồng tắm hay đơn giản là quay lại với bồn tắm của mình?
Toussaint đã đặt nhân vật vào một bối cảnh phi lý và mô tả như thể điều đó hoàn toàn bình thường. Chính tác giả thừa nhận rằng các tác phẩm của ông tập trung vào việc miêu tả sự “nhàm chán” và “bình thường” của cuộc sống, như Buồng tắm (1985), Máy ảnh (1989) là các minh chứng rõ ràng cho phong cách viết này.
Buồng tắm được chia thành từng đoạn văn được đánh số giống với Pensées (Những Suy Nghĩ) của Blaise Pascal, một nhà triết học và toán học người Pháp thế kỷ 17.
Đoạn sau tiếp tục câu chuyện trước đó, nhưng được phân đoạn và ngắt kết nối bằng các con số, như mỗi đoạn văn có thể tồn tại độc lập, như một khoảnh khắc bị cắt đứt trong tâm trí của người kể chuyện. Những suy nghĩ của anh ta được phân chia vào từng hộc tủ ký ức, nhắc nhở như một thực thể riêng biệt, không liên quan đến suy nghĩ trước và sau đó. Chúng hiện diện đó, làm gián đoạn dòng chảy của văn bản, buộc người kể chuyện không thể thoát ra khỏi nỗi ám ảnh về sự đứng im hoàn toàn.
Jean-Philippe Toussaint sinh vào năm 1957 tại Brussels, Bỉ. Ông là một nhà văn, nhà làm phim và nhiếp ảnh gia. Ông là tác giả của mười sáu cuốn sách đã được xuất bản tại Éditions de Minuit.
Vào năm 2005, ông đã đoạt giải Médicis cho tác phẩm Fuir (Bỏ trốn) và vào năm 2009, ông đã đoạt giải Décembre cho tác phẩm La vérité sur Marie (Sự thật về Marie).
Ông đã đạo diễn bốn bộ phim dài và đã có triển lãm ảnh tại nhiều nơi trên thế giới, trong đó có triển lãm Livre/Louvre tại bảo tàng Louvre, Paris, vào năm 2012.
Theo Zing News
