
Tôi là ai trong ngôi nhà này?
Lúc nhỏ, tôi tự hào khi giành giải học sinh giỏi cấp tỉnh, nhưng mẹ chỉ nói rằng đó là do may mắn. Cảm giác bị bỏ rơi lúc đó rất lớn. Khi thông báo với bố về thành tích, anh ta cũng không hề chúc mừng. Đến khi tôi tự kiếm tiền để mua đồ, gia đình không hỏi han. Khi tôi muốn chia sẻ niềm vui trở thành tác giả, bố cũng không quan tâm. Tôi tự hỏi mình thực sự thuộc về nhà mình hay không?
Đã có lúc tôi nghĩ, liệu mình có phải là con nuôi từ thùng rác như lời đồn thổi. Tình trạng đó khiến tôi lo lắng và suy nghĩ. Tôi đã cố gắng mọi cách để được sự công nhận và khích lệ từ cha mẹ, để tin vào con đường mình đã chọn.
Tôi từng tự hào nói với bạn bè: 'Bố mẹ tôi không can ngăn tôi học bất cứ thứ gì, muốn học gì thì đăng ký, muốn học ở đâu thì học, thậm chí nếu tôi không muốn học đại học mà muốn đi làm thì họ cũng không phản đối...'. Nhưng nhận được nhiều lời khen từ bạn bè, một số lại bày tỏ sự ngạc nhiên: 'Bố mẹ của mày thật là đặc biệt!', 'Tôi muốn học kiến trúc mà bố mẹ lại ép học kinh tế', 'Tôi muốn học làm bánh mà bố mẹ tôi lại ép học thi y', 'Còn có bố mẹ như vậy nữa à?'...
Thực sự, tôi cảm thấy bối rối và thiếu tự tin vào bản thân vì điều đó. Đôi khi, tôi tự hỏi mình sống để làm gì khi không mang lại lợi ích gì cho gia đình, ít nhất là không thể mang lại ý nghĩa gì đó cho bố mẹ. Đôi khi, tôi mong bố mẹ mình giống như bố mẹ bạn bè của tôi: luôn khích lệ con học ở trường này cũng được, hoặc trường kia có thể phù hợp hơn, hãy cân nhắc kỹ xem...
Đến lúc này, khi nghe những ý kiến từ bạn bè và nghe các bạn trẻ chia sẻ, tôi mới hiểu rằng mình không phải là ngoại lệ...
Có một cô em gái từng gặp khó khăn vì muốn học thêm
'Em học đàn, bố mẹ không ủng hộ; em học nhảy, bố mẹ không quan tâm; em tập gym, bố mẹ không để ý. Điều duy nhất bố mẹ quan tâm là em đạt danh hiệu học sinh giỏi, cuối năm nhận được bao nhiêu giấy khen. Bố mẹ đầu tư cho em học thêm, có cô kèm, thầy gia sư, nhưng em phải cố gắng chứng minh điểm số trên lớp với bố mẹ mãi, mới được phép nghỉ học thêm. Đó cũng là lúc em có thời gian để... thở'.
Những trải nghiệm đó khiến cô gái cảm thấy thất vọng, chán nản về một tương lai đã được xác định trước - nơi mà cô không có quyền lựa chọn theo đuổi những đam mê của mình. Điều đó không phải do sự kỳ vọng của bố mẹ, cũng không phải do những bằng khen được đóng khung cẩn thận kia.
Cô như một con cá đã lâu ngày bơi trong bể, mong một ngày được bơi ra đại dương rộng lớn.
Có một chàng trai khóc ứ vàng khi kể lại thời kỳ khó khăn nhất ở một nơi mà người ta gọi là nhà
“Tôi luôn nhớ kỹ quãng thời gian học tiểu học, mẹ mắng tôi ngu ngốc, thiểu năng chỉ vì tôi học khó nhớ bài, đọc chậm và giải toán chậm. Đặc biệt là khi mẹ mang bầu, mẹ trở nên khó tính và tôi sợ mẹ hơn bao giờ hết. Mẹ không chỉ mắng mỏ, mà còn kéo tóc, cầm thước đánh, dùng sách đập đầu tôi... Tôi chưa bao giờ thấy cuộc sống tồi tệ như thế. Ở trường, tôi cố gắng mỗi ngày nhưng vẫn không theo kịp bạn bè, cô giáo phản hồi với phụ huynh. Ở nhà, bố công tác xa nên mẹ phải làm tất cả từ A đến Z và thường dùng tôi làm điều giải toả stress. Tôi chỉ biết im lặng. Chịu đựng. Và cố gắng. Khóc cũng không giải quyết được gì. Xin lại càng không. Lúc đó tôi chỉ mong đến lúc thoát khỏi 'nhà tù' này. Vì lúc đó, tôi xem nhà tù như một nơi chỉ để ra vào, đếm ngày cho qua. Những ngày tiếp theo vẫn tiếp tục như vậy, vô vị. Thỏa mãn với việc đi học và trở về nhà làm bài tập, nghe mẹ mắng mỏ, đó là cả một ngày”.
Những gì tôi thấy trước mắt khiến tôi liên tưởng đến một người đàn ông sau này cũng có hành động tương tự với vợ con... Bi kịch vẫn tiếp diễn với sự chịu đựng, sức nặng dằn vặt suốt thời gian dài.
Trong cuộc sống, tình yêu vẫn còn nhưng mà chúng ta lại phải đối diện với những mâu thuẫn, cả về thể chất lẫn tinh thần.
Cuối cùng, cha mẹ có sai lầm không?
Cha mẹ của tôi, của cô gái đó hay của chàng trai kia và hàng vạn bậc phụ huynh khác có thể yêu thương con mình, nhưng không phải lúc nào cũng đúng cách. Đúng! Có lẽ không đúng cách với mỗi đứa con luôn có nhu cầu đòi hỏi.
Mẹ tôi có thể không quan tâm đến việc học của tôi. Bố tôi có thể không biết về bạn bè của tôi. Nhưng họ luôn cố gắng kiếm tiền để đảm bảo cho tôi có đủ điều kiện học tập, cung cấp đủ đồ dùng để tôi không phải cảm thấy thiếu thốn, tự ti so với bạn bè về mặt vật chất.
Mẹ của cô gái kia có thể ép cô ấy học hành chật vật. Bố cô ấy có thể dốc sức tìm kiếm gia sư cho cô. Nhưng mục tiêu của họ là mở rộng kiến thức, để con gái có thể tự tin bước vào đại học, một môi trường học tập tốt, và có thể sau này làm việc ở một nơi lý tưởng.
Dù có thể mẹ của cậu trai ấy dạy cách không đúng, không hiểu biết, thậm chí còn quát mắng, đe dọa. Nhưng bà ấy là người đảm đang mọi trách nhiệm trong gia đình, và không thể bỏ lại con một mình để tự học trong lúc bản thân đang mang thai mà không có ai chăm sóc.
Một giảng viên môn Tâm lý học sức khỏe từng nói: 'Đừng trách bố mẹ chúng ta, vì chúng ta rất khó tránh khỏi những hành vi vô thức, đã ngấm vào trong máu từ khi còn nhỏ. Những hành vi đó sẽ tự động lặp lại với con cái chúng ta vào bất kỳ lúc nào. Sau này khi có con mới hiểu, trong bố mẹ chúng ta cũng có những đứa trẻ khùng khùng, như chúng ta.'
Vì vậy, bất kể là bố mẹ nào, họ đều mong muốn điều tốt nhất cho con của mình, vào thời điểm phù hợp nhất. Có thể bây giờ bạn phải nhận ra và biết ơn sự thúc đẩy, sự quyết đoán, và sự áp đặt từ phía cha mẹ, và coi đó như một 'món quà quý giá - nhờ đó bạn có được thành công như hiện tại. Và chúng ta, hãy học cách thông cảm và giải thích vào thời điểm thích hợp, khi có sự sẵn lòng lắng nghe từ phía cha mẹ, vì chẳng ai biết sau này, khi làm cha mẹ, bạn lại không thể tránh khỏi những hành động giống như mẹ cha đã từng làm.'
- Trích từ cuốn sách 'Ai đã khiến tuổi 20 của tôi trở nên cô đơn như vậy?' -
