
Đã lâu rồi trái tim này không còn rung động. Có lẽ nó đã cằn cỗi rồi? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp, nhưng với tôi, thanh xuân là một điều xa xỉ, đầy lo toan.

Sáng đi làm, tối về nhà khi phố đã lên đèn. Là sếp nên công việc ngập tràn, hết dự án này đến dự án khác, áp lực chồng chất. Đôi khi không có thời gian gọi về nhà, không có thời gian chăm sóc gia đình, chứ đừng nói đến chuyện hẹn hò.
Nhưng lý do cũng chỉ là lý do thôi! Thất bại hết lần này đến lần khác, từ một cô gái quê không có gì trong tay, có lúc phải ăn mì tôm sống qua ngày vì túi không có tiền.
Càng lớn tôi càng nhận ra nhiều điều về cuộc sống. Tôi rất cô đơn. Hai mươi tám tuổi, dường như đã có tất cả những gì từng mơ ước, tiền rất nhiều nhưng bên cạnh không còn ai. Không ai chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, cười cùng tôi một cách ngớ ngẩn.
Có lẽ mình suy nghĩ quá nhiều, hôm nay về nhà sớm, một mình lái xe về nhà. Mau về nhà thôi!
Ánh đèn lấp lánh, tiếng cười nói rộn ràng, hôm nay đường phố thật nhộn nhịp! Giáng sinh lại đến, trời se lạnh, như thường lệ chú cún nhỏ lại ra cổng đón tôi về, nó quấn quýt bên chân, vui mừng khi cô chủ về. Có lẽ nó là người thân duy nhất của tôi ở Sài Gòn, một người bạn trung thành không bao giờ bỏ rơi tôi. Tiếng chuông điện thoại vang lên, giọng nói quen thuộc vang bên tai. Má gọi
- Con hả? Hôm nay đi làm có mệt không, đã ăn cơm chưa? Cũng hai tháng rồi con không gọi về, ba cứ nhắc con hoài
Giọng má sao mà ấm áp, đã lâu rồi tôi không gọi về nhà. Nhiều lần muốn đưa ba má lên Sài Gòn sống cùng nhưng chỉ được một thời gian, ba má lại nhớ quê, muốn về nhà. Nhớ khi mới lên, ba thường dặn dò:
- Ở Sài Gòn ngột ngạt và bon chen lắm! Nhớ giữ mình nghe con
Thật đúng là không nơi nào bằng gia đình!
Được nói chuyện với ba má khiến tôi thấy hạnh phúc, cảm giác ấm áp của gia đình giữa đêm đông. Đêm Giáng sinh năm 28 tuổi là như thế đấy! Một cô chủ, một chú cún và một cô giúp việc.
