Sau đại dịch, nhiều doanh nghiệp sẽ đối mặt với nguy cơ phá sản. Trong bài viết này, tôi chia sẻ về cách tôi đã đứng lên sau cơn sóng gió khó khăn. Mong rằng sẽ có sự đồng cảm và chia sẻ để cùng nhau vượt qua thời kỳ khó khăn này.

Cuộc hồi sinh sau thảm họa tài chính
Đầu tiên, hãy kể về lần tôi phải đối mặt với sự suy tàn. Lý do có nhiều, nhưng tóm gọn lại chỉ là vài điểm:
– Tự tin, nhiệt huyết, quá mạnh mẽ, tự cho mình là nhà lãnh đạo xuất sắc nên luôn tăng tốc mà không biết đến giới hạn
– Mục tiêu kinh doanh là vay mượn mạnh mẽ, tin rằng lãi suất 10 trả 1 là hoàn hảo
– Yếu về kiến thức tài chính, kết quả là kinh doanh thua lỗ nhưng vẫn tưởng mình đang có lãi
– Tự cho mình là đỉnh cao, không lắng nghe bất kỳ lời khuyên nào
– Thiếu quả cảm, giấu đi sự thất bại, không dám cắt đứt sớm để thoát khỏi vòng xoáy
– Có nhiều lý do, nhưng cuối cùng chỉ là tự làm khó mình
– Buộc phải nói với gia đình vì không còn lựa chọn nào khác. Bố chỉ nói hai từ: 'Bán nhà'
– Sau đó, tôi chấp nhận làm việc cho nhà nước theo yêu cầu của gia đình, với mức lương 2 cọc 3 đồng. Tưởng chừng như không bao giờ có cơ hội trở lại kinh doanh, sống an phận trong vòng bảo vệ nhà nước mãi mãi.
Nhưng đam mê kinh doanh luôn hiện hữu, dù ở trong văn phòng nhà nước nhưng ánh mắt vẫn hướng ra thế giới bên ngoài.
Giai đoạn đầu thực sự đầy nhục nhã. Gia đình không chỉ trách mắng, nhưng mỗi hành động đều đi kèm với câu 'Mày thất bại rồi mà còn kiên cường, ngu vừa thôi chứ'. Mỗi lần nghe câu đó, lòng ức chế, nhưng phải chấp nhận đôi mắt cúi xuống.
Thậm chí cả những buổi họp cũng trở thành nỗi nhục. Ngồi ở vị trí cuối bàn, mọi người đều đặt thêm câu hỏi nhưng không hề có ý tích tính tích cực. Tôi lạc quan, nhấc nhanh đôi đũa và đứng dậy, không để ý đến những lời nói thất thiệt. Tính cách bướng bỉnh của tôi đã khiến tôi quay lại làm kinh doanh, dù đã trải qua thất bại. Không ngần ngại, không trò chuyện. Nếu bị cho là mất dạy, tôi cũng chỉ quay mặt bỏ đi.
Niềm đam mê kinh doanh lại khiến tôi rời bỏ công việc nhà nước một lần nữa. May mắn là gia đình hiểu và cho phép tôi theo đuổi.
Lao đầu vào công việc mà không để ý đến ý kiến của người khác. Nếu nói đúng, tôi lặng lẽ học hỏi. Dù xung quanh không ai có kinh nghiệm kinh doanh, nhưng mọi người lại thích chia sẻ ý kiến. Tôi quyết định bỏ qua và tập trung nỗ lực làm lại. Thành công là cách tốt nhất để chứng minh!

Những thất bại đã mang đến nhiều bài học, và tôi đã sửa chữa các sai lầm trước đây.
Một trong những sai lầm lớn là vay tiền khi còn non nớt.
Kinh doanh đòi hỏi sự hiểu biết về tài chính, cân đối kế toán, và đặc biệt là biết quản lý vốn. Nợ không phải là điều kỳ diệu trên bảng cân đối, và khi chưa nắm vững tài chính, vay mượn có thể trở thành ác mộng, dẫn đến tình trạng mất cân đối kế toán và khả năng thanh toán, tức là phá sản!
Trước khi vay, tư duy quan trọng nhất là sự quyết tâm và khả năng chấp nhận khó khăn.
Sau 10 năm tái khởi nghiệp, điều quan trọng nhất giúp tôi thành công là ý chí quyết tâm, làm những công việc mà tôi thích và bỏ qua mọi lời đề nghị tiêu cực.
Trong những năm đầu, tôi chỉ ghé qua các cuộc họp và rời đi sau 10 phút để tránh những lời trách móc. Mọi người tự trách nhiệm cho công việc của mình, và tôi không lắng nghe những lời chỉ trích.
Tôi làm việc không ngừng, từ những công việc nhỏ nhất. Dần dần, những nỗ lực nhỏ kết hợp lại thành những thành tựu lớn. Bắt đầu từ 1 triệu đồng.
Đã học được thói quen bắt đầu lại từ đầu, quên đi quá khứ và số tiền lớn. Những điều đã qua, hãy để chúng đi! Đừng tiêu tốn thời gian hồi tưởng và hối tiếc về quá khứ vì điều đó không mang lại lợi ích.
Cuộc sống vẫn tiếp tục, việc lãng phí thời gian tiếc nuối quá khứ chỉ là cách giữ chân mình không tiến về phía trước.
Đối với những người đang trải qua thất bại, hãy chuẩn bị tinh thần để chấp nhận sự nhục nhã trong vài năm, nhưng đừng bao giờ từ bỏ và hành động vội vã.
Cuộc sống luôn tiếp tục diễn ra, và chúng ta có quyền lựa chọn cách nó diễn ra. Sử dụng thành công để chứng minh rằng cuộc sống với vai trò làm sếp thực sự thú vị.
Người đăng: Hiếu Hồ
Từ khóa: Chặng đường vươn lên sau cơn bão phá sản
