
1. Khi ai đó không dành thời gian lắng nghe bạn, họ sẽ đưa ra lời khuyên. Lúc bạn không cảm thấy ổn và họ chỉ muốn giải quyết vấn đề, điều đó chỉ cho thấy họ chỉ quan tâm đến việc bạn trở lại bình thường. Họ không muốn biết: 'Vấn đề bạn đang gặp phải là gì?'. Điều gì đã khiến bạn không thể nào chịu đựng được nữa?
Giống như mỗi khi đói, họ đưa bạn một thanh socola, bạn sẽ không thể biết được mình thực sự đói thèm gì. Nhưng nếu được lắng nghe, bạn sẽ phục hồi được cảm giác thèm nói và bắt đầu nói ra để hiểu được mình muốn nói điều gì.
Có những người chỉ nhắn tin cho bạn khi bạn buồn, vì họ nghĩ bạn cho phép họ cảm thấy buồn khi họ cũng buồn. Nhưng lại không nhiều người có thể kiên nhẫn với nỗi buồn của bạn, vì chính họ cũng không thể chịu được sự khó chịu trong họ (đến con nít còn bị bắt nín ngay, trước khi tự nín).
Đến 'đám tang' của người khác nếu bạn muốn họ đến 'đám tang' của mình: Chia sẻ và giữ hộ nỗi buồn cho nhau là cách dễ nhất để gắn kết. Chìa khoá bí mật để mở cửa cuộc sống của nhau là 'Cậu phiền lòng vì điều gì, không phải điều gì khiến cậu vui'. Có lẽ, 'Tớ vẫn ổn' là câu nói giả dối nhất mà chúng ta nghe được.
2. Chúng ta muốn dựa vào người khác, nhưng sợ bị phụ thuộc vào họ. Nỗi đau khiến bạn tin rằng người khác có thứ mình cần: chúng ta tìm kiếm sự giúp đỡ khi đau, kêu cứu khi rất đau. Người giúp bạn vượt qua nỗi buồn là người xác nhận sự phụ thuộc của bạn: Bạn ghen tỵ với họ, vì họ có thể mang lại niềm vui cho bạn, thay vì bạn tự tìm cách vui một mình.
Có những người tránh sự gần gũi vì họ rất bất an khi chia sẻ với ai đó. Họ phải giữ vững ranh giới để bảo vệ sự độc lập của mình. (Các sát thủ trong phim không được yêu ai và không ai yêu).
Chỉ những đứa trẻ cảm thấy an toàn mới dám liều. Người lớn nhát bởi vì họ không bao giờ cảm thấy an toàn.
3. Khi bạn không cảm thấy ổn, suy nghĩ rằng mình 'phải ổn' sẽ càng khiến bạn không ổn hơn. Bạn không thể ép buộc cảm xúc của mình lúc đó, và càng không nên lắng nghe tiếng lẽ luôn chỉ trích bên trong mình. ('Mày yếu đuối, kém cỏi, dễ khóc thế sao! Mày phải mạnh mẽ hơn, phải xuất sắc hơn, phải chứng minh mình chứ!')
Cuối cùng, khi một đứa trẻ vấp ngã, mẹ luôn có thể nói: 'Thật ngốc, mẹ đã cảnh báo rồi mà', hoặc vẫn sẽ nói như vậy, nhưng vào lúc khác. Bạn luôn dành thời gian để tự ghét bản thân, chỉ là không phải lúc đó.
Sự thật là chúng ta yêu bản thân mình hơn bất kỳ ai khác trên thế giới, và cũng tự ghét mình nhiều hơn bất cứ ai khác. Bạn luôn có một phiên bản lý tưởng về chính mình (trong 10 năm tới, tôi sẽ trở thành...), nhưng bạn lại tự trách mắng mình nhiều nhất. Không ai khiến bạn buồn nhiều hơn người luôn tự phê phán bạn trong tâm trí này. Không chỉ là 'thương người như thể thương bản thân', mà hãy 'thương bản thân như bạn thương người khác'.
Nếu bạn gặp phải 'giọng nói nội tâm' này ở ngoài đời thực, chắc chắn hắn (người phê bình nội tâm chuyên nghiệp, người luôn tìm lỗi lầm, người thất bại trong mọi thứ ngoại trừ việc chỉ trích người khác) là kẻ bạn không muốn gặp, thô lỗ, nhạy cảm, và đầy bi quan... nhất mà bạn từng biết.
Chắc chắn 'hắn' có một bà mẹ luôn chỉ trích, một cuộc đời chứa đầy sóng gió, một tiêu chuẩn đạo đức quá cao khiến hắn không thể bày tỏ tình yêu, không thể thư giãn, không thể ngừng chỉ trích. Vì vậy mà bạn tự ghét bản thân đến như vậy (Tôi là người béo, ngu ngốc, không ai thương...). Bạn không thể bỏ hắn, nhưng bạn có thể bỏ qua những lời hắn nói. Cho hắn phản biện, nhưng đừng để hắn phản bội.
Vậy nên, khi bạn không cảm thấy ổn, và hắn lại phê bình (Mày phải tích cực suy nghĩ lên!), chỉ cần tắt mic và để cho bạn yên lặng với nỗi buồn của mình.
