Chinh phục bốn ngọn núi, cắm trại bên bờ biển, chúng tôi nỗ lực thức dậy sớm, vượt qua rặng đá để đón bình minh tại điểm được coi là cực Đông của Việt Nam. Nhưng thực tế thường không như dự kiến...

Mũi Đôi, mảnh đất thuộc vịnh Vân Phong, Khánh Hòa, được coi là điểm cực Đông trên đất liền Việt Nam, là nơi đón ánh mặt trời đầu tiên trên lãnh thổ. Để đến Mũi Đôi, du khách phải vượt qua đường đèo Cổ Mã, đi qua Đầm Môn và leo qua năm cây số đồi cát, đường rừng. Dù chưa được công nhận chính thức, nhưng nhiều nghiên cứu cho rằng đây mới thật sự là điểm cực Đông.

Đoàn chúng tôi chỉ có hai chiếc xe máy. Mặc dù được khuyên bảo nhưng vẫn quyết định mang theo xe. Chặng đường đầu tiên là con đường mòn không biển báo, không nhà dân. Khi đụn cây bụi xuất hiện, chúng tôi nhảy khỏi xe, gài số 2 và tiếp tục hành trình. Đến đồi cát rộng lớn, xe đi qua cát bay tít mù theo bánh xe. Trời nắng, cỡ 38 độ.

Không thể đi tiếp, chúng tôi quay lại. Bắt đầu liều: bỏ xe, đi bộ! Chú Hai - người dẫn đoàn - thường trêu chọc nhóm nhưng đồng lòng quyết định liều lĩnh. Trong lùm cây giữa đồi cát nắng chói chang, bọn tôi quăng xe, bỏ đồ đạc và bắt đầu cuộc phiêu lưu. Đây là lựa chọn cuối cùng khi mọi khả năng đã cạn kiệt. Chỉ biết cầu mong không ai phải leo lên đồi cát để lấy xe về.

Nhà chú Hai là một căn chòi xinh xắn ngay bên bờ biển. Họ chuẩn bị những bữa ăn đơn giản nhưng ngon miệng. Chúng tôi tiếp tục hành trình khi chỉ là 3 giờ chiều. Đường vào Mũi Đôi từ phía Bắc được đánh giá là dễ đi, nhiều cát, dốc đứng. Chúng tôi vận động nhanh chóng, khoảng 6 giờ tối đã đến bãi Rạng để nghỉ chân đêm.

Lúc này, mọi người chuẩn bị cắm lều nghỉ ngơi. Dù đã là 6 giờ chiều, bầu trời vẫn giữ nguyên sự sáng sủa. Chỉ sau nửa giờ bước chân tới bãi Rạng, gió bắt đầu thổi. Đến 8 giờ tối, gió và sóng ngày càng mạnh. Mây dày đặc che phủ bóng trăng. Tiếng mưa rơi nhẹ nhàng. Chúng tôi nhanh chóng rúc vào lều, hy vọng sẽ có một giấc ngủ sớm. Trong lúc yên bình, đột nhiên mưa rơi rào rào.
Bão đang tiến về. Mưa ngày càng to. Cơn gió mạnh đến mức làm cho những cái cọc lều của chúng tôi bị bật lên. Lều ban đầu chỉ dành cho ba người, nhưng sau đó, quân số tăng lên đến... sáu, bao gồm một chú dẫn đường và hai em nhóm bên kia mà lều của họ đã bị sập. Mọi người phải ngồi dậy, nép vào một góc lều vì nước mưa đang bắt đầu tràn vào. Sáu người co ro trong phần lớn chiếc lều ban đầu, vừa ôm nhau run lẩy bẩy, vừa lo lắng nếu lều này sập thì phải làm thế nào.

Mưa bão kéo đến, đồng nghĩa với việc không còn bình minh để... tận hưởng. Bầu trời mù mịt, 6 giờ sáng trở nên âm u như 6 giờ chiều. Mọi thành viên đều tiếc nuối vì chỉ một buổi chiều trước còn nắng rực rỡ, nhưng khi gần đến đích, không thể chào đón bình minh như kế hoạch. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn quyết tâm tiếp tục hành trình.

Đoạn đường cuối từ bãi Rạng tới Mũi Đôi khá ngắn, chỉ mất khoảng 30 phút, nhưng phải vượt qua những tảng đá lớn, đồng thời đối mặt với những đoạn đường nguy hiểm. Chúng tôi phải sử dụng khả năng leo trèo và... chui lủi để hoàn thành chặng cuối cùng này. Do gió mạnh, biển động mạnh, mọi người vừa đi vừa nghiêng ngả, vừa đi vừa liếm môi vì mặn chát.

Mốc cực Đông nằm trên một tảng đá to lớn. Chúng tôi phải leo lên bằng dây thừng để chạm vào cục inox đặt tại đó. Sóng biển dữ dội đánh vào đá, tạo ra bọt trắng xóa dưới chân. Tay nắm chặt vào dây thừng, người nào cũng lo lắng, sợ trượt chân hoặc tay và rơi xuống biển. Khi đến nơi, mọi người không dám đứng lên vì sợ gió to có thể thổi bay xuống nước. Tất cả đều nằm xuống, bò gần mốc. Lúc này, mới dám rút điện thoại để chụp ảnh. Tóc tai, mặt mũi, áo quần ướt sũng bởi nước biển.

Thời tiết xấu, chúng tôi không dám ở lại lâu. Chặng đường về khó khăn hơn vì gió mạnh. Khi trở về nhà chú Hai, mọi người lao vào bàn cơm như thể chết đói, sau đó nằm vật ra trên võng ngủ một giấc sâu không biết thời gian. Hai giờ chiều, chúng tôi dọn đồ, chia tay cô chú rồi bắt đầu hành trình về. Nhưng chưa hết khó khăn. Đầu tiên trong cuộc sống, chúng tôi trải qua trải nghiệm 'mùi vị cú tát của cát'. Gió mạnh thổi cát vào da thịt, làm đau điếng. Chúng tôi phải kéo mũ sát, đeo khẩu trang và cúi gằm, không biết phía trước sẽ là như thế nào cho đến khi đến đồi cát phía ngoài.

Khi ấy, ba chị em tôi bàng hoàng nhìn thấy chiếc xe vứt bỏ nằm bên lùm cây dại, vẫn toàn vẹn như ngày hôm trước, khiến chúng tôi không giữ được sự phấn khích và rơi vào niềm vui mừng rơi nước mắt. Có vẻ như chưa bao giờ trong cuộc đời chúng tôi có thể trải qua một trải nghiệm bất ngờ và dũng cảm như vậy nữa...
Theo Doanh Nhân Sài Gòn
***
Tham khảo: Hướng dẫn du lịch Mytour
MytourNgày 14 tháng Mười, 2016