
Khi nhắc đến khủng hoảng ở tuổi hai mươi, không phải lúc nào bạn cũng 20 tuổi, có thể trễ hơn hoặc sớm hơn một chút, nhưng điều chung là sự lo âu, nghi ngờ và thất vọng về bản thân và cuộc sống. Từ góc độ nhạy cảm, mình sẽ chia sẻ những bài học sau cơn khủng hoảng này
Ai cũng nói 'Hãy tự tin lên'
Tuổi trẻ là thời điểm của sự nhiệt huyết, năng động, sôi nổi, phải thật tự tin và nỗ lực. Nhiều người đã nói về điều này, điều đó đúng, nhưng cũng đặt ra áp lực tinh thần cho rất nhiều người trẻ. Liệu tuổi trẻ có buộc phải làm những điều lớn lao không? Nếu mình là người nội tâm, muốn sống yên bình như cây cỏ, không muốn đi đến những nơi đông đúc, cũng không có một nhóm bạn thân như người khác, liệu điều đó có khiến mình trở thành một kẻ thất bại không?
20 tuổi rồi, thế nào? Ở đâu cũng cần phải là chính mình. Những màu sắc u tối và lạc hậu không có nghĩa là chúng không đẹp, cuộc sống của bạn chậm lại so với người khác vì chúng cần được trải nghiệm nhiều hơn. Thay vì tự tin, theo mình, nên học cách yêu và kết nối với chính mình trước, rồi chúng ta sẽ tự biết sống thế nào mới đúng
Không ai thua kém ai, quan trọng là sống với lòng tử tế!
Trong xã hội này, nếu không hoạt động trên mạng xã hội, ta có cảm giác như thất bại.
Ở tuổi 20, khi đến quán cà phê, nhờ bạn chụp ảnh, lựa chọn 2 tấm đẹp từ hàng trăm tấm, chỉnh sửa màu sắc, chọn caption để đăng lên Instagram. Nghĩa là gì khi đi cà phê? Đó là trò chuyện, chia sẻ, không phải chỉ để chụp ảnh và sau đó cảm thấy thất vọng về bức ảnh.
Ngày nay, chúng ta thường quan tâm hơn đến hình ảnh cá nhân trên mạng xã hội hơn là giá trị thực sự của bản thân. Nhưng thực tế, những thứ trên mạng không phản ánh sự thật, chỉ có cảm xúc và trải nghiệm thực sự mới là quan trọng. Chúng ta đã dành quá nhiều thời gian để tìm kiếm sự chấp nhận từ những like và comment, thay vì từ bên trong.
Tài khoản cá nhân trên mạng xã hội không phản ánh giá trị thực sự của bạn. Hãy đăng những bức ảnh bạn thấy đẹp, chia sẻ những điều hài hước, nhưng đừng để mạng xã hội chiếm quá nhiều thời gian và sự chú ý. Mạng xã hội là để phục vụ con người, không phải làm ngược lại.
(Nguồn: Tobias Dziuba)Sự nghi ngờ về bản thân
Khám phá bản thân là một hành trình không bao giờ dễ dàng. Nếu bạn đã nhận ra điểm mạnh và điểm yếu của mình, biết mình thích gì và muốn trở thành người như thế nào, thì chúc mừng bạn. Nhưng nếu ngược lại, bạn vẫn đang bối rối và không biết mình thích gì, đừng lo lắng, bạn không phải là người duy nhất. Có rất nhiều người không biết ước mơ của mình là gì, hoặc họ nhầm lẫn rằng họ thích điều gì đó nhưng sau đó phát hiện ra là không phải. Đó là một quá trình khá phức tạp
Mình, một sinh viên chuyên ngành kinh tế nhưng lại không thích con số, và gần đây mới nhận ra mình đam mê viết lách. Ai biết được, trong tương lai mình còn khám phá ra những điều mới mẻ. Nhớ lại những thời điểm mông lung với các môn học chuyên ngành, nhìn bạn bè giỏi một lĩnh vực nào đó, còn mình không, mình cảm thấy bất an, nghĩ rằng mình là kẻ thất bại, không làm được gì cả, tổng thể là vô dụng. Cảm xúc tiêu cực từ từ xâm nhập vào tâm trí dù mình đã cố gắng loại bỏ chúng.
Bây giờ, khi đã nhận ra đam mê của mình, mỗi sáng mình có lý do tuyệt vời để thức dậy. Nhưng đôi khi, mình vẫn tự nghi ngờ liệu mình có thể thành công hay không, hay chỉ là một ảo tưởng. Rồi mình nhận ra rằng tất cả chúng ta - những người trẻ, đang phải đấu tranh để đạt được đam mê, vẫn chưa hoàn toàn biết rõ bản thân là ai, vì vậy sự nghi ngờ, bất an và lo sợ là điều không tránh khỏi.
Mỗi khi tự nghi ngờ và bắt đầu tự đánh giá mình, hãy coi mình như một đứa trẻ và xem liệu bạn đang quá khắt khe với nó không? Có lẽ chúng ta là những người tự đánh giá mình nhiều hơn ai hết. Đó là cách mà mình học được để đối xử nhẹ nhàng và bao dung với chính mình, hãy tưởng tượng mình là một đứa trẻ, một đứa trẻ đã trải qua nhiều tổn thương và đau khổ. Đứa trẻ đó cần được chữa lành, được che chở và bảo vệ, và không ai có thể làm được điều đó ngoài chính bản thân mình
(Nguồn: Sunsetoned)Cơ thể của bạn có vấn đề gì?
Khi mình 14 tuổi, một bạn nam trong lớp nói với mình 'Mày chắc xấu nhất lớp nhỉ?', mình không biết đó là một câu hỏi hay một lời tuyên bố nữa. Từ đó, mình bắt đầu so sánh mình với các bạn nữ trong lớp và tự nhận ra sự thật mà bạn nam đó đã nói
Dần dần, mình nhận ra rằng mình thực sự tệ hại, mình tự cho mình là tệ hơn cả bạn nam đó, bởi vì chính mình là người tự chỉ trích mình nhiều hơn bất kỳ ai khác.
Bạn có không thích bộ phận nào trên cơ thể mình và mong muốn nó khác đi không? Nhìn vào những hình ảnh đẹp trên mạng xã hội, chúng ta thường cảm thấy tự ti hơn về bản thân với những vấn đề như mũi tẹt, da đen, mặt mụn, tay lông nhiều,... Việc sử dụng filter thường xuyên khiến chúng ta mất tự tin khi người khác nói chúng ta không giống như trong ảnh.
Khi bạn yêu chính mình, bạn sẽ không nhìn nhận những khuyết điểm trên cơ thể mình và cảm thấy xấu hổ về chúng. Hãy tưởng tượng nếu đứa con của bạn không đẹp như những đứa trẻ khác, bạn có sẽ chê bai và khinh thường nó không? Thay vào đó, bạn sẽ cảm thấy đứa con của mình đáng yêu hơn tất cả, bởi vì bạn yêu nó. Hãy dành tình yêu đó cho chính bản thân, hãy dừng việc so sánh và đau khổ về những tiêu chuẩn sắc đẹp khác, cơ thể và khuôn mặt của bạn xứng đáng được yêu thương và quý trọng.

Lời kết
Chúng ta đang trải qua một hành trình trưởng thành, cả về thể xác lẫn tâm hồn. Chúng ta không thể biết chính xác điều gì sẽ xảy ra trong tương lai, và đôi khi chúng ta thử tưởng tượng về nó. Hồi còn là nữ sinh cấp 3, mình chưa từng tưởng tượng được rằng mình sẽ ngồi đây và viết những dòng này. Văn học luôn là môn ưa thích của mình, nhưng có nhiều bạn trong lớp giỏi hơn mình nhiều, mình không có gì so sánh với họ, thậm chí không được vào đội tuyển văn. Nhưng ai biết được vài năm nữa, có lẽ mình sẽ xuất bản cuốn sách đầu tiên với bút danh 'Mờ ei' (Nickname của mình) phải không?
Dù cuộc khủng hoảng tuổi hai mươi sẽ qua đi, nhưng các thách thức khác sẽ tiếp tục đến, chúng ta không thể tránh khỏi. Và sau khi vượt qua khủng hoảng, chúng ta sẽ học được nhiều bài học quý báu.
Bài viết này là một lời nhắn gửi cho bản thân, cho bạn đọc, cho những người đã trải qua, đang trải qua và sẽ trải qua tuổi hai mươi, 'tâm hồn của chúng ta chỉ là những đứa trẻ, đừng ép nó phải đeo mặt nạ giả dối để đối mặt với thế giới'
Chúc mọi người trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc sống!
Tác giả: Mei Mei
