Đề bài: Chất trữ tình và triết lí sâu lắng trong bài thơ Mùa thu
I. Cấu trúc ý
II. Ví dụ văn mẫu
Chất trữ tình và triết lí sâu lắng trong bài thơ Mùa thu
Bài luận mẫu Chất trữ tình và triết lí sâu lắng trong bài thơ Mùa thu
Mọi người thường ca ngợi vẻ đẹp của mùa xuân, khi thiên nhiên bừng sáng trong muôn màu xanh của cây cỏ, say đắm trước sự dịu dàng của mùa hạ với tiếng ve hát êm dịu và hoa phượng đỏ rực trời. Nhưng ai cũng không thể giữ lòng lạc lõng trước những cơn gió lạnh buốt của mùa đông, khi cây cổ thụ già đứng lặng im ở góc phố. Ta cũng không khỏi xao xuyến trước hương thu nhẹ nhàng, ôm trọn mình vào sự ấm áp của mùa thu về. Và có lẽ, tâm hồn của nhà thơ Hữu Thỉnh cũng đang đắm chìm trong khoảnh khắc đẹp đẽ của mùa thu khi viết nên những dòng thơ đầy cảm xúc như vậy. Bài thơ 'Mùa thu' không chỉ là bức tranh trữ tình mà còn là bài học triết lý sâu sắc.
' Bỗng nhận ra hương ổi
Phả vào trong gió sẽ
Hương chùng chình qua ngõ
Hình như thu đã về'
Thiên nhiên rơi vào giữa bức tranh mùa thu, nhà thơ Hữu Thỉnh chìm đắm trong sự ngạc nhiên và kỳ diệu. Hương thơm của ổi trải bày trong làn gió nhẹ, làm say đắm trái tim và đất trời, tạo ra một hương thơm riêng biệt, quyến rũ và mong chờ. Lớp sương mỏng buổi sáng không vội vã, mang lại sự thư thái, yên bình, cho phép mọi ngóc ngách, mỗi con ngõ tận hưởng từng khoảnh khắc.
' Hình như thu đã về'
Bức tranh thiên nhiên thay đổi, là dấu hiệu mùa thu đang ghé thăm miền Bắc yêu dấu. Tác giả không khẳng định mạnh mẽ, mà sử dụng từ 'hình như', tạo nên vẻ mềm mại, như một lời gợi ý để người đọc cùng cảm nhận liệu mùa thu đã thực sự đến hay không?
Nếu khổ thứ nhất là giấc mơ mơ hồ của việc đoán biết mùa thu, thì qua khổ thứ hai, mùa thu hiện lên rõ ràng, cụ thể và tràn ngập 'tình cảm' như chưa bao giờ:
' Sông hiện lên dịu dàng
Chim bắt đầu hối hả
Cùng đám mây mùa hạ
Làm đổi mình từ hạ sang thu'
Cả đất trời, sông núi đều chìm trong bức tranh màu thu. Bầu không khí lạnh gió khi mùa thu về làm cho những chú chim hối hả hơn, cất cánh bay đi tìm những vùng đất ấm áp hơn. Sông lúc này không còn nồng nàn và hùng vĩ như những ngày hè, mà trôi chậm, tư lự hơn, như thể dòng sông cũng muốn thư thái trong cảnh thu sang, để tận hưởng vẻ 'dịu dàng' của mình. Đám mây xanh mùa hạ vẫn mang vẻ đẹp của mùa hạ, với ánh nắng cuối mùa pha trộn với nét dịu dàng của mùa thu mới bắt đầu. Thu sang, nắng vẫn tỏa sáng nhẹ nhàng, những cơn mưa bất ngờ cũng dần dần kết thúc. Cây xanh vẫn đứng vững giữa đất trời, tạo bóng mát từng gốc cây, như đã quen với sự thay đổi của thời tiết, khi âm thanh sấm chớp không còn xa lạ.
Bài thơ ghi chép về vẻ đẹp tuyệt vời với những dòng thơ sâu sắc, tràn đầy tình cảm. Đằng sau đó, nó còn là bức tranh triết lý về cuộc sống, về ý nghĩa của việc sống. Có lẽ, sau những năm tháng chiến tranh vất vả, sau những cảnh bom đạn, giờ đây khi đất nước hòa bình, những người lính trở về và họ được tự do, họ có cơ hội sống thoải mái hơn, sống hòa thuận và tận hưởng vẻ đẹp của đất nước thanh bình. Hình ảnh đám mây hạ chuyển sang thu, liệu có phải là những nỗi niềm của những người lính khi trở về, nhớ và thương nhớ những kí ức chiến tranh hùng hồn, khốc liệt? Cánh chim bắt đầu hối hả cũng là lúc nhận ra sự trôi chảy của thời gian, nhận ra tuổi trẻ cũng theo năm tháng trôi qua và sống nhanh hơn, sống có ích để không phải hối tiếc khi già về.
' Sấm gió cũng trở nên dịu dàng
Tren hàng cây già mắt môi tôi'
