
Đó là Eudaimonia, một từ trong tiếng Hy Lạp cổ đại. Từ này thường được các triết gia như Plato hay Aristotle sử dụng rất nhiều trong các bài giảng của họ. Họ muốn nhấn mạnh rằng nó cần được phổ biến rộng rãi hơn bởi vì nó bổ sung cho những thiếu sót của một trong những khái niệm phổ biến nhất mà cả thời đại của chúng ta lấy làm trung tâm: Niềm hạnh phúc.
Ngày nay khi chúng ta cố gắng theo đuổi mục đích của cuộc đời mình, ta thường nói rằng mình theo đuổi một cuộc sống 'hạnh phúc'. Ta tự nhủ với bản thân và nói với những người khác rằng lí do tối thượng của công việc mà ta đang làm, mối quan hệ mà ta có và mọi hành xử trong cuộc sống đời thường là những điều mà ta làm để mưu cầu niềm hạnh phúc. Nó có vẻ như là một tư tưởng khá ngây thơ, nhưng việc phụ thuộc quá nhiều vào khái niệm này thường khiến ta có cảm giác muốn vùng thoát khỏi nó hay xem xét lại những vấn đề tình huống mà nó đã đặt ra.

Những người Hy Lạp cổ đại nhất quyết không chịu tin rằng mục đích của cuộc đời là trở nên hạnh phúc; họ cho rằng đó là đạt được 'Eudaimonia', và người ta chỉ có thể dùng từ 'thỏa mãn' để dịch từ này ra các ngôn ngữ khác.
Sự phân biệt giữa niềm hạnh phúc và thỏa mãn chính là nỗi đau. Chúng ta có thể cảm nhận được sự thỏa mãn nhưng đồng thời phải đối mặt với áp lực, nỗi đau về thể chất hoặc tinh thần, mệt mỏi và buồn chán. Đây là một trạng thái tâm lý mà từ 'hạnh phúc' không thể diễn tả được; bởi vì hạnh phúc ngụ ý rằng không có đau khổ, nhưng đôi khi chúng ta cảm thấy thỏa mãn khi phải chịu đựng một điều gì đó. Tuy nhiên, một sự kết hợp như thế có thể được tóm tắt trong một từ đúng đắn và mang tính tri thức là Eudaimonia.
Từ này khuyến khích chúng ta tin rằng hầu hết những mục tiêu quan trọng nhất trong cuộc sống là hoàn toàn trái ngược với niềm vui nhưng vẫn đáng được theo đuổi. Khám phá tài năng thực sự của chúng ta trong công việc, quản lý gia đình, duy trì mối quan hệ, đầu tư tài chính vào các dự án hoặc tham gia chính trị... không một mục tiêu nào trong số những điều đó khiến ta hạnh phúc và mỉm cười suốt ngày. Chúng thách thức cuộc sống, làm cho ta căng thẳng và đau khổ. Nhưng có lẽ khi nhìn lại, ta sẽ nhận thấy rằng những điều đó đều xứng đáng với những nỗ lực mà ta đã bỏ ra. Qua những thách thức ấy, ta đã tạo nên sự khác biệt.

Có Eudaimonia trong tâm trí, ta có thể ngừng tưởng tượng rằng mục tiêu của cuộc sống là tồn tại mà không có đau khổ - và tức giận với chính bản thân, đối xử tồi tệ với mình chỉ vì cảm thấy không vui. Chúng ta biết rằng mình đang cố gắng làm điều quan trọng hơn rất nhiều so với việc cười: ta đang tìm kiếm công bằng cho tiềm năng hoàn toàn của mình và làm điều nào đó, dù nhỏ nhưng ý nghĩa, để cải thiện loài người.
Theo The Book of Life
