Trải qua những ngày khó khăn của đại dịch, mọi người đều gặp phải những thách thức và áp lực không nhỏ. Thích chụp ảnh không chỉ là niềm vui mà còn là cách để giải tỏa stress. Bạn có thích chụp ảnh không? Hãy chia sẻ với mọi người về những trải nghiệm của bạn.________________________________
Hãy để mình chia sẻ một chút trước khi bắt đầu nhé.
Mình là người thích chia sẻ và có rất nhiều câu chuyện để kể. Giờ mình sẽ kể một kỷ niệm đáng nhớ liên quan đến niềm đam mê này.
Đây là một bức ảnh Selfie - mình tự chụp trong phòng khi đi học. Từ năm 1990, mình nhận được chiếc máy Zenit E từ Ba, nhưng nó đã nhanh chóng hỏng. Dấu vết của nó vẫn còn đến ngày nay, giúp tôi nhớ đến niềm đam mê chụp ảnh với chiếc Nikon FM2 này. Tôi thường sử dụng nó để ghi lại những bài học và những kỷ niệm nhỏ. Máy ảnh này đã ở bên tôi suốt nhiều năm với ống kính 35-70mm.
Khám phá được một tấm ảnh đặc biệt chụp đè lên nhau này. Chiếc máy FM2 cho phép ghi lại cả hai góc nhìn trên cùng một khung phim. Một buổi tối, ngồi ở bàn học, tôi che một nửa của ống kính để chụp với tiêu cự hẹp và che nửa còn lại để chụp với góc rộng hơn. Thời điểm đó, máy ảnh thật sự như một công cụ ghi lại cuộc sống hàng ngày.
Năm 2007, khi con bé của tôi mới chào đời, việc chụp và xử lý phim trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Tôi đã bán chiếc FM2 và chi tiền mua chiếc máy số đầu tiên là D200 với ống kính Tamron 17-50mm chủ yếu để chụp con gái và tạo Album Proshow cho bé. Sau đó, vì một số biến cố, tôi mất hứng thú và nghỉ chụp ảnh một thời gian. Nhưng sau đó, một người bạn mang chiếc máy Yashica 124G tới và khuyến khích tôi bắt đầu lại. Đêm đó, tôi đã ra quán cà phê chụp một cuộn phim.
Quán cafe Country House ở Bình Thạnh là nơi tôi quay lại với nhiếp ảnh bằng chiếc máy này. Cảm hứng bùng nổ với 12 tấm phim vuông từ buổi tối đó.
Quyết định mua thêm chiếc FM3A là một quyết định mà tôi vẫn không hối tiếc đến bây giờ. Và vào cuối tuần, tôi thích lái xe máy khắp nơi và chụp ảnh như chưa từng có.
Hồi đó, chụp ảnh là điều tự nhiên, không cần suy nghĩ quá nhiều. Chỉ cần thấy đẹp là chụp. Thấy ánh sáng đẹp là chụp. Ai mời đi đâu thì đi. Không cần quan tâm đến việc sắp đặt hay không sắp đặt. Chụp ảnh chỉ đơn giản như vậy thôi.
Ở nhà, tôi cũng thích chụp con bằng phim. Tôi chụp rất nhiều và mất rất nhiều tiền. Phim càng ngày càng đắt, và một số cửa hàng tráng rồi như Phương Quỳnh, Lab Saigon cũng đóng cửa dần. Nhưng sau này, một số anh em trẻ đã mở cửa hàng Lab mới.
Đến năm 2012, tôi bắt đầu chụp ảnh như một nhà đánh giá, tập trung vào các máy ảnh số, các chuyến đi, và những cảm xúc chân thực chỉ xuất hiện khi tôi hoàn toàn đắm chìm trong cảnh vật. Từ năm 2013, tôi chuyển sang khám phá khả năng chụp ảnh bằng điện thoại và tập trung vào điều này đến gần đây.
Bắt đầu với chiếc Lumia 1020, tôi có trải nghiệm tuyệt vời khi chụp ảnh bằng điện thoại, và từ đó, việc chụp ảnh bằng điện thoại đã trở nên thú vị hơn với sự phát triển không ngừng. Các hãng điện thoại và tính năng mới liên tục được giới thiệu, làm cho việc ghi lại nhật ký bằng hình ảnh trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.
Vừa mới khôi phục được ổ cứng, tôi sẽ soạn lại các hình ảnh và chia sẻ. Tôi chỉ muốn nói vắn tắt về sự thay đổi của thời đại và con người. Chụp ảnh, một thú vui đơn giản, chỉ cần nâng máy lên và bấm nút, nhưng nó cũng phản ánh sự biến đổi của cuộc sống. Có những điều mới mẻ và tuyệt vời, nhưng cũng có những khó khăn và rắc rối mới xuất hiện. Sự trong sáng và hồn nhiên khi bắt đầu chụp ảnh đôi khi bị những ý kiến hoặc suy nghĩ của người khác làm mất đi. Chụp ảnh bây giờ đòi hỏi phải cân nhắc nhiều hơn. Đôi khi, tôi phải nhận ra rằng, không còn chụp ảnh vì bản thân nữa, mà là vì người khác, vì một mục đích nào đó.
Xin cảm ơn mọi người đã theo dõi đến đây. Nếu có sự ủng hộ từ mọi người, tôi sẽ tiếp tục chia sẻ những hình ảnh và câu chuyện thú vị của chúng ta.
