Bài văn mẫu: Kể một kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em
Viết về kỷ niệm với thầy cô giáo là một cơ hội để thể hiện kỹ năng kể chuyện và lòng biết ơn. Dưới đây là một số bài văn mẫu để bạn tham khảo và bổ sung vào bài làm của mình.
Viết văn kể về một kỷ niệm với thầy cô giáo đáng nhớ, mang lại nhiều cảm xúc cho độc giả
1. Văn mẫu kể về một kỷ niệm với thầy cô giáo mà em luôn nhớ mãi, bài số 1
Trong cuộc sống, mỗi người đều sở hữu những kỷ niệm đặc biệt. Với em, một trong những kỷ niệm khó quên nhất là về cô giáo chủ nhiệm trong năm học lớp ba.
Gia đình em, mặc dù khó khăn, nhưng tình yêu thương luôn đong đầy. Năm em học lớp ba, gia đình mình gặp nhiều khó khăn vì bệnh tình của bố. Những ngày tháng đó, em đã phải đối mặt với quyết định khó khăn về việc tiếp tục học hay tạm nghỉ. Trong lúc khó khăn đó, cô giáo chủ nhiệm đã là người đồng hành và động viên em không ngừng.
Cô giáo chủ nhiệm của em tên Lan, một người thầy rất hiền lành và tận tâm. Khi em nghỉ học vì gia đình khó khăn, cô không chỉ đến thăm em mà còn động viên và khuyến khích em tiếp tục học. Cô thậm chí đã thông báo trường hợp của em lên nhà trường để giúp đỡ về học phí. Nhờ sự quan tâm của cô, em đã vượt qua khó khăn, hạnh phúc trở lại trường.
Văn mẫu kể một kỷ niệm sâu sắc về thầy cô giáo của em lớp 5 ngắn hay, tuyển chọn
Mỗi người trong chúng ta đều có những kí ức đẹp về thời học trò. Trường học không chỉ là nơi học tập mà còn là nơi nuôi dưỡng ước mơ. Tìm hiểu thêm về trường học và cách tổ chức thông qua bài viết trên wikipedia.org.
2. Văn mẫu kể một kỉ niệm sâu sắc về thầy cô giáo của em lớp 5, mẫu số 2
Trong thời học sinh, mỗi người chúng ta đều chứa đựng những kỷ niệm đặc biệt với thầy cô giáo, những kỷ niệm thiêng liêng in sâu trong trái tim chúng ta suốt cuộc đời.
Đối với tôi, kỷ niệm về thầy giáo của mình là một trang đẹp không thể phai mờ, một hình ảnh sâu sắc không thể nào quên. Thầy không chỉ là người dạy kiến thức mà còn là người hướng dẫn tôi về cuộc sống.
Nhớ mãi về thầy giáo trong những năm tiểu học, những ngày ngây ngô, tôi bước chân vào lớp một với biết bao kỷ niệm mới mẻ. Thầy giáo chủ nhiệm đã là người đồng hành, người bảo vệ tâm hồn trong những ngày đầu tiên của cuộc hành trình học tập.
Ngày trọng đại của đời mình, sau lễ khai giảng, mỗi học sinh trở về lớp để trải qua buổi học đầu tiên. Một buổi học ý nghĩa, là dịp để làm quen với giáo viên chủ nhiệm, kết bạn với những người bạn mới. Ngôi nhà mới sẽ làm chứng nhân cho những năm tháng học trò sắp tới.
Khi thầy Hoàn bước vào, với dáng vẻ nhanh nhẹn và hoạt bát, tạo cho tôi cảm giác thân thiện như người cha ấm áp. Dù trên mái tóc thầy đã xuất hiện những sợi bạc, nhưng đó là biểu hiện của thời gian và sự trải nghiệm phong ba.
Khuôn mặt thầy vô cùng quán xuyến, trên bàn tay cầm phấn hiện rõ những nếp nhăn, biểu tượng cho những cố gắng và lao động cho sự giáo dục của thầy.
Thầy bước lên bục giảng, tự giới thiệu và tạo ấn tượng mạnh về sự quan tâm của thầy đối với học sinh. Thầy sẽ là người hướng dẫn chúng tôi trong suốt năm tiểu học sắp tới.
Giọng nói du dương và ấm áp của thầy tạo nên cảm giác thân thuộc, khiến chúng tôi cảm thấy như đang ở gần gia đình. Ngày đầu tiên tới trường, thầy để lại ấn tượng mạnh về vẻ giản dị và thân thiện, hoàn toàn khác với mong đợi về sự nghiêm túc ở trường học tiểu học.
Tôi bắt đầu cầm bút, những đường nét chưa chắc đã đẹp đẽ, nhưng với lòng lo lắng và căng thẳng. Tôi sợ những nét chưa quen sẽ làm thầy mắng, khiến chúng trở nên lộn xộn.
Thấy tâm trạng của tôi, thầy Hoàn nhanh chóng đến và giữ lấy bàn tay tôi, hướng dẫn từng đường nét. Sự hỗ trợ của thầy khiến tôi tự tin hơn, và từ đó, chữ viết của tôi trở nên đẹp hơn, cho đến khi tôi có thể viết tự tin và thầy mới buông tay tôi.
Khuôn mặt phúc hậu của thầy tạo cảm giác ấm áp, như một người bạn đồng hành luôn ở bên cạnh tôi, thậm chí xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
Buổi học đầu tiên với thầy Hoàn là kí ức khó quên. Thầy đã giúp tôi hiểu biểu tượng của chữ viết, biến tôi từ một đứa trẻ ngây thơ thành một con người đầy tri thức.
Những đóng góp tuyệt vời của thầy đã đi sâu vào trái tim tôi, không bao giờ phai mờ. Câu danh ngôn 'Ngọc không mài không sáng, người không học không tài' mà thầy tặng chúng tôi trước khi chia tay mái trường tiểu học thân thương, giống như một phép màu ẩn sau những giờ học dậy sóng.
Văn mẫu Kể một kỉ niệm về thầy cô giáo lớp 5 ngắn gọn, ý nghĩa nhất
3. Văn mẫu kể về kỉ niệm với thầy cô giáo của em, mẫu 3
Trong hành trình đáng nhớ của tôi, có một người giáo viên không thể nào quên, người mà ấn tượng của cô giáo chủ nhiệm vẫn hiện hữu mãi trong trái tim tôi.
Cô giáo của tôi, người đã bước qua bốn mươi mùa hè, là hình ảnh của sự tận tâm và nhiệt huyết dành cho nghề giáo. Với vóc dáng nhỏ nhắn, làn da khỏe mạnh, và mái tóc đen óng mượt, cô tạo nên hình ảnh đẹp diệu và quý phái. Đôi mắt sáng như sao, nụ cười ấm áp, và đôi môi hồng luôn toát lên vẻ duyên dáng và gần gũi.
Với bộ trang phục giản dị nhưng luôn toát lên vẻ xinh đẹp, cô giáo không chỉ thu hút chú ý bởi vẻ ngoại hình mà còn bởi giọng nói trầm ấm, dịu dàng. Mỗi buổi giảng bài, giọng nói của cô như một phép màu cuốn hút chúng tôi vào thế giới kiến thức.
Cô giáo ít khi la mắng, luôn nhẹ nhàng nhắc nhở học sinh. Thậm chí khi cô phải nói lời nặng nề, đôi mắt buồn bã và giọng nói u sầu làm chúng tôi cảm thấy hối hận và tôn trọng cô hơn. Cô không ngần ngại vất vả để truyền đạt kiến thức, luôn sẵn lòng giúp đỡ khi chúng tôi gặp khó khăn. Hạnh phúc của cô chính là chúng tôi trưởng thành và tiếp thu được tri thức.
Như mỗi chuyến đò qua sông, cô giáo là người lái đò, đưa chúng tôi qua những khúc sông của học vấn. Hình ảnh đó là biểu tượng cho sự tận tâm và trách nhiệm của một người giáo viên. Tôi mãi yêu quý cô và sẽ cố gắng học tốt để làm cô tự hào.
4. Ký ức về thầy cô giáo lớp 5 - Mẫu số 4
Khi được hỏi về người thầy, cô giáo quý mến nhất suốt năm thời kỳ học tiểu học, em không ngần ngại trả lời: 'Đó chính là thầy Nha'. Thầy giáo đã hết lòng dạy dỗ em suốt năm lớp một và trở thành người cha thứ hai của em.
Mặc dù khoảng thời gian đó đã trôi xa, nhưng những ký ức sâu sắc từ lớp 1C với thầy không thể nào phai mờ. Em là đứa duy nhất viết tay trái trong lớp, khiến thầy phải cầm bàn tay em từng động tác. Dù thầy cố gắng dạy nhưng các ngón tay em luôn tỏ ra nghịch ngợm, chữ cái luôn méo mó. Điều lạ là bàn tay trái của em viết đẹp hơn, khiến thầy nói: 'Thật là kỳ quặc'. Một buổi học căng thẳng, khi thấy thầy ra khỏi lớp, em vội chuyển sang viết tay trái. Cuối giờ, thầy ngạc nhiên nói:
- Hôm nay Thăng làm rất tốt! Viết đẹp quá! Có sự tiến bộ đáng kể đấy.
Thầy quay xuống lớp và hô to:
- Để tưởng nhớ bước tiến của các em, hãy cùng pháo tay mừng nào!
Dù sự vui mừng hiển nhiên trên khuôn mặt thầy, nhưng trong lòng em lại bao trùm bởi sự hổ thẹn. Đêm đó, em thao thức suốt đêm, suy nghĩ về quyết định của mình. Sáng hôm sau, em quyết định sẽ nói sự thật với thầy. Nhưng ngồi trong lớp, lòng em rối bời, không đủ can đảm. Cho đến khi tan trường, khi mọi người đã đi hết và thầy chuẩn bị rời khỏi lớp, em mới dám nói:
- Thầy ơi, em có điều muốn chia sẻ.
Thầy dõi theo ánh mắt của em và hỏi:
- Thăng ơi, có chuyện gì vậy em?
Nghe thầy hỏi, dù đã lên kế hoạch kỹ lưỡng, nhưng em vẫn cảm thấy tim đập rộn ràng. Lắp bắp, lắp lỏng một lúc, em mới nói lên điều quan trọng:
- Thưa thầy, hôm qua em...
- Chuyện hôm qua có gì ạ?
Em bật khóc:
- Thưa thầy, em xin lỗi. Em đã làm bài tập viết bằng tay trái, không nắn nót như thầy dạy bằng tay phải ạ.
Nghe em nói, khuôn mặt thầy trải qua biểu cảm buồn bã nhưng sau đó, thái độ của thầy trở nên hiền lành. Thầy vỗ nhẹ vai em và nói:
- Dừng lại, con trai nên kiềm chế cảm xúc. Việc khóc không làm đẹp điều gì đâu. Mỗi người đều mắc lỗi một lần nào đó, quan trọng là họ có biết nhận lỗi hay không? Về đi, con.
Em biết ơn thầy, nắm chặt cặp sách và vội vã trở về nhà, trong lòng hứa hẹn sẽ tập trung hơn vào học tập để không làm thất vọng thầy lần nào nữa.
Rời xa mái trường thân yêu, thời gian trôi đi, mọi thứ dần phai nhạt theo năm tháng. Nhưng hình ảnh người thầy sẽ mãi ở trong tâm hồn em, là nguồn động viên vững chắc.
Đó là kỷ niệm đẹp nhất về thầy cô, ấn sâu trong em với lòng biết ơn mãi mãi. Em hứa sẽ ghi nhớ bài học của cô và dành trọn tâm trí để trở thành một người giáo viên xuất sắc như cô đã truyền đạt.
5. Khoảnh khắc đáng nhớ với thầy cô lớp 5, mẫu 5:
Trong ký ức tuổi thơ, mỗi người đều giữ những kỷ niệm về thầy, cô giáo, nơi có những kỷ niệm ngọt ngào và chua xót. Riêng tôi, một ký ức sâu sắc về người thầy tôn trọng của tôi không bao giờ phai nhạt.
Lúc tôi còn là học sinh lớp một, tôi chôn giữ những kí ức đẹp về người thầy chủ nhiệm. Bước chân vượt qua cánh cửa tiểu học, tôi đối diện với nhiều khuôn mặt mới, thầy cô mới.
Ngày quan trọng đó, ngày mà tôi mãi nhớ. Sau buổi lễ khai giảng, mọi học sinh bước vào lớp, gặp gỡ thầy cô chủ nhiệm, người sẽ là người đồng hành của tôi suốt quãng đời học tiểu học.
Khi bước vào, thầy nhanh nhẹn và chào mừng chúng tôi. Dù tuổi đã nâng, tóc bạc phơ, khuôn mặt gầy guộc, nhưng tay thầy vẫn vững vàng, chứa đựng nhiều vết nhăn kể chuyện về những năm tháng dạy bảo. Thầy đứng trên bục giảng, giọng nói dịu dàng: 'Chào các con, thầy là Hồ Viết Cảnh, chủ nhiệm của lớp các con trong suốt thời gian tiểu học'. Làm thầy để lại ấn tượng về người thầy mềm mại và tận tâm.
Những buổi học đầu tiên, thầy đã truyền đạt cho chúng tôi những kiến thức cơ bản và những bài học quý giá về cuộc sống. Dù tay thầy rung lên khi viết do những vết thương của chiến tranh, nhưng dòng chữ trên bảng vẫn đẹp đẽ. Thầy chú ý từng học sinh, giúp đỡ những ai gặp khó khăn. Buổi học kết thúc, thầy để lại ấn tượng về một người thầy mẫu mực.
Thầy thường tham gia chơi với chúng tôi, mang lại niềm vui và kỷ niệm đẹp. Trong những khoảnh khắc đó, tôi liên tưởng đến ông nội đã ra đi. Một hôm, tôi không kịp học bài và bị thầy mắng. Trong giờ ra chơi, thầy lại đến bên tôi và thể hiện sự quan tâm. Thầy ôm tôi và nói: 'Hãy chia sẻ với thầy nếu có chuyện gì, con nhé'. Đó là lúc tôi cảm thấy được sự chăm sóc đặc biệt từ thầy.
Một lần tôi nhận điểm kém, thầy mắng và tôi tỏ ra tức giận. Nhưng thầy nhanh chóng xin lỗi và giải thích. Thầy nói: 'Em là lớp trưởng, hãy làm gương cho các bạn. Thầy tin tưởng em sẽ cố gắng hơn'. Lời thầy khiến tôi hối hận và quyết tâm cố gắng hơn.
Những kí ức về thầy mãi là nguồn động viên không ngừng, thấm nhuần trong tâm hồn tôi. Tôi cam kết sẽ cố gắng học tập, góp phần xây dựng đất nước và xã hội. Thầy là ngọn đèn soi đường cho sự thành công, như câu nói: 'Ngọc không mài không sáng, người không học không tài.'
Trên đây là bản tuyển tập bài văn về những kỷ niệm đẹp với thầy cô giáo, được Codon.vn tổng hợp và biên soạn. Ngoài gợi ý trên, các bài văn về chủ đề thầy cô, mái trường lớp 5 còn nhiều ý tưởng hữu ích. Hy vọng đây sẽ là nguồn cảm hứng cho các em khi viết văn về những kỷ niệm đáng nhớ với thầy cô giáo cũ.
