1. Cấu trúc chi tiết.
2. Bài mẫu số 1: Nét bút đặc sắc
3. Bài mẫu số 2: Tình cảm đặc biệt của cô giáo
4. Bài mẫu số 3: Kỷ niệm đáng nhớ với cô chủ nhiệm
Bài viết: Chia sẻ những kỉ niệm đáng nhớ với thầy, cô giáo của tôi
3 bài văn mẫu Chia sẻ kỷ niệm đáng nhớ với thầy, cô giáo của chúng ta
1. Kịch bản nội dung (Hoàn chỉnh)
1. Khai mạc:
Mở đầu với những ấn tượng về thầy cô giáo đáng nhớ.
2. Phần chính:
- Bối cảnh câu chuyện: Câu chuyện diễn ra ở đâu và khi nào?
- Diễn biến chính của câu chuyện:
+ Các nhân vật quan trọng trong câu chuyện là ai?
+ Câu chuyện diễn ra như thế nào?
+ Sự suy nghĩ, thái độ và hành động của thầy cô và các nhân vật liên quan.
- Kết thúc câu chuyện: Câu chuyện kết thúc như thế nào?
3. Tổng kết:
Cảm nhận và suy nghĩ của tôi về ký ức đó.
2. Bài mẫu số 1: Dấu ấn bút đầu đời
Trong những năm học đầu tiên, tôi ghi lại nhiều kỷ niệm đáng nhớ dưới mái trường thân thương. Trong đó, không thể quên được khoảnh khắc tôi bắt đầu học lớp 1, khi tôi mới làm quen với bút và cô giáo đã ân cần hướng dẫn tôi từng nét một.
Bước vào lớp 1, tôi tràn ngập sự hứng khởi. Tôi nhanh chóng nắm bắt nghệ thuật đọc, chỉ cần nghe cô giáo đọc một lần, tôi có thể đọc theo ngay. Tuy nhiên, viết với tôi là một thách thức. Dù tay trái là tay chính, nhưng từ nhỏ mẹ đã dạy tôi cầm bút bằng tay phải. Mỗi khi không có ai chú ý, tôi lại đổi sang tay trái. Cô giáo đầu tiên tên là Ngọc. Đúng như cái tên, cô xinh đẹp và rạng ngời, tràn đầy tình thương và sự nhẹ nhàng. Cô nhận ra rằng tôi viết bằng tay trái, nên thường xuyên đến bàn để quan sát tôi viết. Vào học kỳ thứ hai, chúng tôi được tập viết chữ nhỏ và những bài văn dài hơn. Chữ của tôi trở nên ngày càng đẹp. Trong một buổi học chính tả, cô chép những dòng chữ lên bảng, và tôi chép lại chúng vào vở của mình. Để tránh sự chú ý của cô, tôi đã đổi tay viết.
Cuối giờ học, cô Ngọc trả lại vở chính tả cho chúng tôi. Cô bắt đầu nhận xét. Bất ngờ, cô nhắc đến tôi: 'Gia Bảo, bạn hôm nay đã tiến bộ đấy. Nhưng có vẻ bạn quên một điều.' Tôi ngạc nhiên cúi đầu. Trong chiếc áo dài thanh lịch, cô đến bàn tôi và nói: 'Lớp nhớ kỹ cô dặn viết bằng tay như thế nào không?' Cả lớp đồng thanh hồi âm. Cô tiếp tục: 'Dù vậy, Gia Bảo vẫn quên. Cô phê bình Gia Bảo trong buổi học này.' Rồi cô nhìn thẳng tôi và nói: 'Cô hy vọng Gia Bảo sẽ nhớ lời cô dặn.' Một số bạn cười chê. Nghe thấy, khuôn mặt tôi nóng bừng, nước mắt tuôn và bàn tay vò trang vở vừa viết. 'Hôm nay chữ con viết tròn, đều đúng khoảng cách. Con viết đẹp hơn nhiều.' - cô nhẹ nhàng nói. Lớp yên bình. Tôi được cô khen và cảm thấy dễ chịu, giải toả cơn tức giận của một học sinh đầy tự hào.
Từ đó, tôi kiên trì rèn viết bằng tay phải. Đến lớp 2, tôi có thể viết ra những dòng chữ vô cùng sạch đẹp. Mặc dù không còn học cùng cô nữa, nhưng bài học ý nghĩa và sự ân cần của cô vẫn in sâu trong tâm trí tôi.
>> Các bài văn thú vị khác về kỉ niệm của tôi:
3. Bài mẫu số 2: Tình thương của cô Lan
Trong cuộc sống, mỗi người đều chứa đựng những kỷ niệm khó quên. Đối với tôi, kỷ niệm đáng nhớ nhất là về cô giáo chủ nhiệm năm tôi học lớp ba.
Gia đình tôi không giàu có, sống khó khăn. Bố mẹ tôi chỉ là những người nông dân lao động chăm chỉ. Năm tôi học lớp ba, gia đình tôi phải đối mặt với những khó khăn khác nhau. Bệnh tình của bố tôi trở nên nặng nề, và cuộc sống trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Tôi là anh cả, và còn ba đứa em nhỏ phải chăm sóc. Khi đến kỳ nộp tiền học, gia đình tôi không có đủ khả năng chi trả.
Cô giáo chủ nhiệm tôi là cô Lan. Cô Lan là một người giáo viên nhân ái, luôn quan tâm đến tình hình sống của học sinh. Khi tôi vắng mặt hai ngày, cô đã tìm đến nhà tôi để thăm hỏi. Cô cổ vũ gia đình tôi và khuyến khích tôi tiếp tục học. Cô nói rằng tôi là học sinh giỏi của lớp, và nếu nghỉ học, sẽ là một mất mát lớn. Cô mong muốn tôi học tập để có tương lai tốt và có thể giúp đỡ gia đình. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ về việc cần phải nghỉ học để giúp gia đình. Sau một tuần, cô Lan lại đến nhà để động viên. Cô thông báo về tình hình của tôi đến trường và địa phương, giúp tôi được học mà không phải đóng học phí. Tôi vui sướng vì có cơ hội tiếp tục học như bao bạn khác. Ngày đi học trở nên trọn vẹn hơn mỗi ngày. Tôi bước nhẹ nhàng, hạnh phúc hơn từng bước. Mỗi ngày sau giờ học, cô Lan dành thêm thời gian giảng lại cho tôi những bài cũ để không bị mất kiến thức. Cô là người thầy quan tâm, nhiệt tình, giúp tôi không lạc lõng trong học vụ. Cuối năm, tôi đạt giải học sinh giỏi và giải học sinh nghèo vượt khó. Tôi rất biết ơn và xúc động về những điều cô Lan đã làm cho tôi.
Đó là kỷ niệm đáng nhớ nhất về thầy cô. Nó sẽ luôn ở trong trái tim em với lòng biết ơn sâu sắc. Em luôn nhớ đến cô và hứa phải học tốt để trở thành một giáo viên tận tụy như cô.
4. Bài mẫu số 3: Cô Kim Anh - người cô kính trọng
'Những gì bạn trải qua, hãy nhớ người đã dành trọn tâm huyết để dạy bảo.'
Đó là những dòng thơ về nghề giáo, một nghề luôn được kính trọng và yêu quý. Trong tất cả các thầy cô giáo, cô Kim Anh - người làm cô chủ nhiệm của chúng tôi, để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong tôi.
Cô có mái tóc dài, mềm mại, màu đen thẫm, luôn phát ra mùi thơm dễ chịu. Đôi mắt của cô tròn xoe, cường nghị nhưng cũng rất dịu dàng. Khi chúng tôi đạt thành tích cao, cô luôn nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Nhưng mỗi khi chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt cứng nhắc của cô lại trở nên buồn bã. Bàn tay thon dài của cô viết ra những dòng văn cảm xúc để truyền đạt kiến thức. Cô giúp chúng tôi nhớ bài lâu hơn bằng giọng điệu sống động. Tính cách của cô là hiền lành, chính trực, cô luôn nghiêm túc trong công việc. Dù cô đã là giáo viên, cô vẫn không ngừng học hỏi vì đó là đam mê của cô. Cô thường xuyên thức đến khuya vì muốn chuẩn bị kỹ cho bài giảng. 'Học như con đò ngược dòng, các con ạ!' - Cô thường nói.
Tôi nhớ nhất khi cô đi thăm quan cùng lớp. Trên khuôn mặt và đôi mắt của cô hiện rõ sự lo lắng, bồn chồn. Sau đó, chúng tôi mới biết rằng cô đã từ chối thi để đi với lớp vì sợ có vấn đề gì xảy ra, cô sẽ hối hận cả đời.
Kỷ niệm đáng nhớ khác là khi tôi học hè. Tôi lo lắng vì đã nghỉ học hai tuần. Cô biết điều này và đã giảng lại những điều tôi chưa biết, chưa hiểu. Rồi cô nhờ bạn mượn vở để tôi chép bù bài. Lúc đó, tôi cảm thấy nhẹ nhõm và biết ơn cô và các bạn.
Nghề giáo là cao quý, như câu 'Nghề giáo là người lái đò tri thức qua sông'. Đây cũng là nghề mà tôi ao ước sau này. Nhân dịp Nhà giáo Việt Nam 20-11, tôi gửi lời chúc tới cô: 'Chúc cô mạnh khỏe, con yêu cô nhiều lắm!'.
