Điều đặc biệt là mình là một tay máy đam mê chụp Film, không chỉ vì sức hút của chất màu độc đáo từ film mà còn vì mọi khoảnh khắc đầy thú vị trong quá trình nhấn nút máy. Tuy nhiên, chụp film cũng đầy nhược điểm, đặc biệt là với giá film đang leo thang. Nhận ra vấn đề này, mình đã tìm đến một giải pháp mới...Nghe đến chiếc máy ảnh M10-D của Leica với thiết kế độc đáo không màn hình, thật khó tin dù vẫn giữ lại tính năng máy ảnh số. Leica M10-D hướng tới triết lý giúp nhiếp ảnh gia tập trung hết mình vào khoảnh khắc, giống như cảm giác khi sử dụng máy ảnh film. Tưởng tượng mình có thể sở hữu chiếc Leica này, nhưng thực tế là một ước mơ xa vời.
Leica M10-D, chiếc máy ảnh số với vẻ đẹp của sự đơn giản.
Thiết kế phần màn hình lồi lên giúp loại bỏ LCD, mình quyết định tháo máy để mài phẳng khung.
Sau công đoạn mài phẳng khung, chiếc X-Pro 1 giờ trở nên hoàn toàn mới với lớp da bọc, chỉ còn lại vài phím điều khiển, nhưng phần lưng giống hệt chiếc máy ảnh film.
Sử dụng chiếc X-Pro1 không màn này cùng bộ 3 lens XF35f1.4, XF18 và XF60 là hành trình khám phá thế giới của tôi. Những chiếc lens này không chỉ là công cụ, mà còn là những người bạn đồng hành trung thành, đưa tôi đến những góc khuất tuyệt vời nhất của nhiếp ảnh.
Cuối cùng, chiếc máy ảnh của tôi không chỉ là thiết bị ghi lại hình ảnh, mà còn là nguồn cảm hứng vô tận. Mỗi cú nhấn máy là một chuyến phiêu lưu mới, mỗi bức ảnh là một câu chuyện được kể lên với đầy đủ cảm xúc và ý nghĩa.- Thiết kế độc đáo, hoạt động linh hoạt như một nghệ thuật, với khả năng chuyển đổi giữa thế giới thực và thế giới ảo.
- Việc điều chỉnh cài đặt trở nên thú vị hơn bao giờ hết, tạo ra những bức ảnh mang đậm dấu ấn cá nhân.
- Không có khả năng xem trước ảnh, tạo nên sự hồi hộp và tập trung tối đa vào khoảnh khắc hiện tại.
- Ứng dụng OVF và EVF một cách linh hoạt, đảm bảo mọi bức ảnh đều chính xác và sắc nét.
- Áp dụng các bộ lọc mô phỏng film của Fujifilm, đặc biệt với bảng màu Classic Negative, tôi tái tạo được không khí của những cuộc phiêu lưu với film Fuji superia 200, mang lại kết quả tuyệt vời nhất cho bức ảnh của mình.
- Không thể tự động lấy nét khi sử dụng OVF, vì X-Pro1 không trang bị cơ cấu rangefinder thực sự như Leica M
- Chế độ tự động lấy nét của X-Pro1 không nhanh, và điểm lấy nét trong OVF không cố định do hiện tượng thị sai Parallax, dẫn đến nguy cơ mất nét nếu không có kinh nghiệm sử dụng
Khám phá con đường vào hẻm 400 Lê Văn Sĩ, một chuyến đi ngang qua 'đường hầm' xuyên qua những tòa nhà chung cư cổ điển.
Chân bước qua cung đường hầm, thế giới ẩn sau lối vào này bất ngờ hiện ra với sắc màu đa dạng, tạo nên sự đối lập rõ ràng với cuộc sống bên ngoài.
Mình biết đến hẻm này vì có một tiệm rửa tráng film khá nổi tiếng ở Sài Gòn: LLab Analog Service. Nơi này không chỉ là cửa hàng dịch vụ cho anh em chơi film mà còn là quán cafe nhỏ, tạo điểm hẹn thú vị cho cộng đồng nhiếp ảnh film.
Ngay đối diện LLab là quán cafe Red Door, với bức tường gạch hoa gió đặc trưng của kiến trúc Sài Gòn xưa. Đây thường là nơi mình gặp gỡ bạn bè, chia sẻ kinh nghiệm về nhiếp ảnh film trong không khí trầm lắng và ấm cúng.
Khám phá sâu vào hẻm là một cửa hàng đang trong quá trình thi công, với thiết kế cửa nằm trong cửa. Bức tường nghệ thuật bên trong không chỉ màu sắc bắt mắt mà còn kích thích sự tò mò của những người đi ngang qua. Đây chính là lối thiết kế “mở không gian” mà các kiến trúc sư gọi là đặc trưng của họ.
Một ngôi nhà với mái tôn già sét tạo nên gam màu cam nổi bật, tạo sự tương phản tuyệt vời với màu xanh của thảm cỏ xung quanh. Mình luôn yêu thích vẻ đẹp được tạo nên từ những dấu vết của thời gian như thế này.
Nếu bạn đi ngang qua hẻm 386, bạn sẽ bắt gặp hàng loạt các quán cafe, cửa hàng thời trang,... Quán cafe Dumm (Do you miss me) vừa mới mở đã trở thành điểm đến hot cho giới trẻ, nơi họ tìm kiếm những bức ảnh chất high fashion.
Chỉ cần đi thêm một chút, bạn sẽ phát hiện ra tiệm cafe Tân Thời với phong cách thiết kế gợi nhớ về Sài Gòn xưa.
Bức tranh màu xanh hòa quyện với sắc nâu ấm của gỗ, kết hợp với những chi tiết trang trí nhẹ nhàng.
Ánh nắng len lỏi qua góc nhỏ của quán tạo nên một không gian hình ảnh tĩnh lặng và yên bình.
Thông điệp quảng cáo của quán, với kiểu chữ viết tay, như một dấu vết thường thấy trong những bức tranh về Sài Gòn thời kỳ trước giải phóng.
Một quán cafe khác nằm trong chuỗi không gian đặc biệt. Khác biệt với những quán hiện đại, những quán cafe trong hẻm luôn đa dạng với những đặc trưng riêng biệt. Một điểm chung ở đây là việc trồng đủ loại cây hoa giấy, mang lại hồn quê và kí ức ngọt ngào của tuổi thơ.
Những bước chân dừng lại tại “tiệm cafe” cuối cùng, chỉ rộng 1m dưới gầm cầu thang của “đường hầm”. Cô chủ quán luôn mang nụ cười trên môi, tạo nên không khí ấm áp. Đối với người thích lang thang như mình, vẻ đẹp của Sài Gòn thường hiện hữu trong những khung cảnh yên bình như thế này đây.