Sau một thời gian ở Mường Lống để hoàn tất thủ tục, giấy tờ và giấy liên vận Việt - Lào đã sẵn sàng. Hành trình bắt đầu từ Mường Lống, đi qua cửa khẩu Nậm Cắn ở Nghệ An, và tiếp tục đến Luang Prabang. Đường đi không quá khó khăn dù đường ở Xiêng Khoảng không được tốt.Trước khi đọc bài viết này, nếu bạn chưa xem trải nghiệm ở Mường Lống, Nghệ An thì hãy đọc. Tôi đã lái xe từ Sài Gòn, sau khi thăm Phan Thiết, Nha Trang, Quy Nhơn, tiếp tục hành trình về Nghệ An và qua cửa khẩu Nậm Cắn để vào Lào.
Trên biên giới giữa Việt Nam và Lào, dãy Trường Sơn tạo thành một ranh giới tự nhiên, khiến cho hành trình đi qua đây chủ yếu là trải qua địa hình đồi núi. Lào nổi tiếng với những dãy núi, vì vậy anh em lái xe thường gặp phải địa hình này.
Tôi lái chiếc xe Civic, nhưng gầm xe khá thấp nên cảm giác không thoải mái lắm. Đối với những ai lái xe gầm cao, trải nghiệm sẽ thú vị hơn nhiều.
Xuất phát sáng sớm, khi mặt trời bắt đầu ló dần sau những dãy núi, tạo nên cảnh sắc tuyệt đẹp không thể tả.
Do địa hình cao nên buổi sớm khí trời lạnh. Đến khi Mặt Trời lên thì mới ấm áp lên một chút.
Cột mốc biên giới ở cửa khẩu Nậm Cắn. Nếu quên giấy liên vận, có thể làm trực tiếp ở đây nhưng tốn phí. Thời gian từ 2-3 ngày, giấy tờ sẽ được chuyển từ Vinh.
Trên đường đi, ghé thăm Plain of Jars - Di tích được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới. Nằm ở tỉnh Xieng Khouang, khu vực này có hàng trăm đến hàng nghìn 'chum' khổng lồ, là những hòn đá khối hình trụ.
Mặc dù vẫn còn tranh cãi về mục đích và nguồn gốc của các hòn đá này, nhưng được cho rằng chúng liên quan đến nghi lễ và hoạt động chôn cất của nền văn minh cổ đại.
Plain of Jars được chia thành ba khu vực chính: khu vực 1, khu vực 2 và khu vực 3. Mỗi khu vực có số lượng và kích thước các hòn đá khác nhau. Khu vực 1 có số lượng chum nhiều nhất và thu hút du khách nhất.
Cánh Đồng Chum là di sản văn hóa được UNESCO công nhận. Năm 2019, nó đã được thêm vào danh sách Di sản Văn hóa Thế giới của UNESCO, nhấn mạnh giá trị lịch sử và văn hóa độc đáo của nó.

Thông tin hữu ích cho du khách khi đến tham quan.

Sau khi thăm Cánh Đồng Chum, chúng tôi lái xe về phố cổ Luang Prabang và đã đến nơi vào lúc 12 giờ đêm. Sáng hôm sau, chúng tôi đi dạo tìm đồ ăn sáng tại chợ để thưởng thức ẩm thực địa phương.
Chợ ở Lào giống chợ ở Việt Nam, bán đủ loại hàng từ gia vị, đặc sản đến đồ ăn và đồ dùng hàng ngày.
Da trâu, một món đặc sản của Lào. Tại đây, bạn sẽ thấy nhiều món ăn được làm từ nguyên liệu này.
Một gian hàng bày bán gia vị.
Bán cả thịt dơi...
Những loại bánh phổ biến tại Lào.
Chợ ở khu du lịch được bày trí rất đẹp và xinh xắn.
Một số nơi có giá cả niêm yết rõ ràng, giúp du khách dễ dàng biết được giá cả. Chi phí mua sắm ở Lào nói chung khá rẻ.
Nước cam ở đây thật ngon, mọi người nên thử.
Da trâu là một món phổ biến ở đây.
Trong khu chợ có nhiều quán ăn hơn. Tôi dừng lại ở một quán để ăn sáng.
Mình không biết món này là gì, nhưng nó giống như một loại phở. Nước dùng rất đặc biệt, cay cay và có thịt bằm, gợi nhớ đến món hủ tíu sa tế.
Chợ chính ở phố cổ rất đông du khách.
Những món bánh này khá giống với đồ ăn ở Việt Nam.
Sau khi thăm chợ và dạo quanh, chúng tôi lái xe khoảng 30km đến thác Tad Sea.
Để đến thác, chúng tôi phải đi ghe theo con sông.
Trong cộng đồng người Lào, có nhiều người Việt. Điều này tạo ra sự vắng vẻ, đặc biệt vào dịp Tết khi nhiều người Việt về quê ăn Tết.
Ngồi thuyền trên sông luôn mang lại cảm giác đặc biệt. Tuy nhiên, khi đến thác, chúng tôi phải rời đi vì thác đã cạn nước. Điều này khiến chúng tôi cảm thấy buồn. Để thưởng thức thác đẹp nhất, bạn nên đến từ tháng 7 đến tháng 11 khi nước sẽ đổ nhiều nhất.
Sau khi rời thác, chúng tôi dừng lại ăn trưa tại một quán có đồ ăn ngon và view đẹp.
Buổi trưa ngắm view và thưởng thức bữa cơm thật sự tuyệt vời. Nhiệt độ vào tháng 2 ở Luang Prabang có thể lên tới 30 độ, nhưng buổi sáng và tối thì mát mẻ hơn, khoảng 15-20 độ.
Mình rất thích vị ngon của đồ ăn ở Lào. Từ trước khi ăn ở Pakse, một tỉnh lớn ở phía Nam của Lào, mình đã khen ngợi về hương vị của đồ ăn Lào. Nó đậm đà và ngon miệng, mặc dù hơi cay. Sau khi ăn, mình quay về khách sạn để nghỉ trưa trước khi tiếp tục khám phá vào buổi chiều.
Dạo dọc những con phố ở Luang Prabang, mình phát hiện một cột biển thông tin thú vị, liệt kê các thành phố nổi tiếng và khoảng cách đến chúng trên thế giới.
Buổi chiều tại khu chợ đêm (cũng là nơi mà buổi sáng mình đã ghé), mọi người bắt đầu chuẩn bị hàng quán để bán cho buổi tối. Trong lúc đó, tụi mình đi dạo và tìm thuyền để ngồi trên sông Mê Kong ngắm hoàng hôn.
Anh em nhớ quán bún đậu nổi tiếng vì được cựu TT. Obama ghé chứ? Ở Lào cũng vậy, có quán nước dừa nổi tiếng vì Obama từng uống ở đó. Mình thử uống thấy bình thường, giá cả lại khá cao. Nhưng ngồi ngay bờ sông mát mẻ và thư giãn.
Muốn ngồi tàu ngắm hoàng hôn trên sông, nhớ trả giá trước khi đi. Ban đầu họ đòi 200 ngàn VND/người. Mình đề nghị giá 150 ngàn VND/3 người sau một hồi thảo luận. Giá cả thực sự cao quá.
Buổi chiều ngồi trên thuyền trên sông nổi tiếng và ngắm mặt trời lặn là một cảm giác khó diễn tả thành lời.
Mặt Trời đã dần lặn, sương mù bắt đầu xuất hiện, tạo nên không gian mơ hồ, huyền bí.
Có rất nhiều trẻ em địa phương đến bờ sông chiều này để tắm, tạo ra một cảnh tượng rất vui mắt.
Mặt Trời dần khuất sau đỉnh núi, cảnh sắc trở nên vô cùng đẹp đẽ.
Anh em nếu không thích ngồi trên thuyền có thể ghé những quán cà phê ven sông để ngắm hoàng hôn. Tuy nhiên, giá ở những quán này thường cao hơn so với bình thường.
Cả bầu trời bây giờ chỉ còn phủ một tầng màu vàng của hoàng hôn.
Khi Mặt Trời khuất sau núi, ánh sáng cuối ngày tạo ra những vệt màu nóng rực trên bầu trời, tạo nên cảnh quan rất ấn tượng.
Toàn bộ chuyến đi kéo dài khoảng 1 tiếng đồng hồ. Đến khoảng 6 giờ đến 6 giờ rưỡi, thuyền sẽ tiếp cận bờ để chúng ta lên đất liền.
Sau khi đặt chân lên bờ, chúng ta có thể ghé vào chợ để mua đồ ăn và ăn tối. Chợ nằm ngay bên cạnh bờ sông, nên chỉ cần đi bộ là có thể đến, không cần phải lo lắng về việc đi lại bằng xe.
Buổi tối, chợ bán ít nguyên liệu hơn so với buổi sáng. Thay vào đó, chủ yếu là đồ ăn đã chế biến, quần áo và đồ lưu niệm.
Ở Lào, bạn sẽ thường xuyên nhìn thấy các nhà sư ở dạng này. Đất nước này tuân theo Phật Giáo, nhưng Phật Giáo ở đây thuộc Nam Tông (Tiểu Thừa), nên trang phục và một số phong tục khác biệt so với Phật Giáo ở Việt Nam.



Một số gian hàng bán đồ lưu niệm và thủ công mỹ nghệ trong chợ. Tôi thấy một số món hàng này đòi giá cao, nhưng tôi không quan tâm và nghĩ chúng không đáng mua :D. Tuy nhiên, du khách phương Tây thường rất hào hứng và mua nhiều.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm để tham gia lễ khất thực, một phong tục tôn giáo phổ biến của Phật Giáo Nam Tông. Nếu bạn muốn tham dự, hãy đến sớm, khoảng 5 giờ sáng, vì nếu đến muộn hơn, họ đã hoàn thành nghi lễ và đi vào chùa. Lễ này diễn ra hàng ngày.