Một ngày đẹp trời tháng 6, ý định hành trình kỳ thú từ Quảng Nam đến Sài Gòn bằng chiếc xe máy đã nảy mầm. Không phải là chuyến đi lạ lẫm, nhưng với con gái như tôi, mọi người đều ngạc nhiên: Liệu thằng này đi được đến đâu?Chuyến phiêu lưu này được thực hiện cùng cô bạn đại học, người hiện đang làm nghề bán hàng online và hoàn toàn tự chủ về thời gian. Còn tôi, một tỷ phú thời gian đầy ấn tượng. Thông tin cá nhân: Bước vào mùa đông thứ 30, giới tính chưa rõ, và tôi là một cựu nhân viên ngân hàng.
“Chắc chắn là phải có đủ tiền để đóng mãi lối đi!” là câu khẩu hiệu được truyền tai nhau trong nhà, từ cả hai phụ huynh. Trong suốt chuyến đi, với sự cẩn trọng và chạy chầm chậm theo lời khuyên của cha mẹ, anh chị, cùng với sự hỗ trợ đắc lực từ Vietmap; mình đã dành một chai rượu để gửi lời cảm ơn đến những người hùng áo vàng tại điểm đón gần Cam Ranh. Đó cũng là nơi mà sau này, mình nghe một người anh kể về những trận đón khó khăn ở đó, nên nếu anh em nào có dịp đi qua, hãy cẩn trọng nhé!
Chuyến đi kéo dài 3 ngày 2 đêm, mình nghỉ ngơi ở hai thành phố là Tuy Hoà và Cam Ranh. Cơ hội để thưởng thức những địa điểm đẹp như Ghềnh đá dĩa, Chùa Thanh Lương, Biển Vạn Giã, Đồng cừu suối tiên, Vịnh Vĩnh Hy, và Hang Rái đã đến. Dù mình tự lái xe suốt chuyến đi, nhưng vì dừng chân nghỉ nhiều, mọi thứ vẫn diễn ra mạch lạc, có đủ sức khỏe để khám phá và chụp ảnh này nọ.
Trên hành trình về nhà kéo dài 4 ngày 3 đêm, mình quyết định nghỉ tại Quy Nhơn và An Khê. Khi về, ghé qua phố núi An Khê để thăm bạn bè và trải qua hai ngày trọn vẹn thoải mái. Điểm đặc biệt của chuyến đi là buổi picnic tại Hồ Hòn Cỏ, một hồ nước tự nhiên được bao quanh bởi bốn dãy núi. Tháp Chàm Po Klong Garai tại Phan Rang Tháp Chàm là một điểm dừng chân mà ai cũng nên ghé qua!
Đến từ vùng miền Trung, trải qua vài năm sống và làm việc tại Sài Gòn trước khi quay trở về quê, chuyến hành trình Nam tiến lần này mang đến cho tôi một cảm giác tự tin như khi ở nhà. Nếu có ai đó nói tôi sẽ thực hiện một chuyến đi Bắc tiến, chắc chắn phải xem xét kỹ lưỡng hành trình, đi qua những con đường cẩn thận, không phải là hành trình hứng lên mà chỉ là sợ hãi - lo ngại!
Về vấn đề ăn uống trên đường đi, tôi và đồng hành thuộc nhóm ưa ăn ít (ít thịt đỏ, giảm thịt trắng, hạn chế đường), với vài năm sống ở miền Nam, trải nghiệm ẩm thực của chúng tôi khá thoải mái. Ăn bất cứ nơi nào có rau - nước là được. Chúng tôi ưa thích dừng chân tại những quán nhỏ thuộc khu dân cư, chứ không phải là ở các quán dành cho những chuyến đi xa, và đây chắc chắn là lý do bạn hiểu rồi đấy!
Ở những địa điểm chúng tôi nghỉ chân, điều đáng quý nhất là có cơ hội gặp lại những người bạn cũ, có dịp hàn huyên và chia sẻ những câu chuyện xưa, cập nhật về cuộc sống hiện tại để biết rằng mọi người đều ổn. Chuyến đi này mang lại niềm vui lớn, vì tất cả bạn bè của tôi đều đang trải qua những khoảnh khắc hạnh phúc và an lành với những lựa chọn riêng của họ: có người mở nhà hàng, người thăng chức, người mới cưới, người thay đổi công việc một cách tích cực… những niềm vui này làm cho hành trình trở nên thú vị hơn bao giờ hết.
Sài Gòn, ngày xưa ký ức êm đềm, 9 ngày trôi qua như những chiếc lá cuối thu. Thanh xuân mình bắt đầu từ đây, từ những bước chập chững trên con đường phồn hoa. Chẳng phải mọi thứ đều êm đềm, có thất nghiệp, có chuyến về quê, nhưng những trải nghiệm ấy làm nên con người của mình. Nhìn lại, Sài Gòn là mảnh ghép quan trọng của cuộc sống.
Cảm ơn bạn bè, những người đã cùng ta trải qua những thăng trầm, những cuộc phiêu lưu đầy tiếng cười. Họ là những người đã làm cho tuổi trẻ của mình trở nên đặc biệt. Cuối cùng, đến những chữ cuối cùng, mình xin gửi lời tri ân đến tất cả mọi người.
P.s: Làm mới thêm một người bạn đồng hành, người này quan trọng không kém. Xin lỗi vì sự quên lãng nhỏ này. Cảm ơn em đã là người đồng hành đặc biệt trong chặng đường vừa qua.Xin chàoHành trình 2000kmVừa trải qua những khoảnh khắc đáng nhớ <3