Khả năng sáng tạo của loài người là không có hạn, và con quái vật bay này đã được tạo ra theo cách đầy điên rồ.
Vào ngày 5/10/1905, hai anh em nhà Wright đã thành công trong việc lái chiếc Flyer III quanh tiểu bang North Carolina ở Mỹ trong 39 phút. Họ đã bay gần 40 km trong chuyến bay lịch sử, chỉ dừng lại khi hết xăng. Sáu năm sau, vào ngày 1/11/1911, người ta đã thả quả bom đầu tiên từ một chiếc máy bay của Đức xuống Libya trong cuộc chiến giữa Ý và Thổ Nhĩ Kỳ.
Ở Ý, Giovanni Battista Caproni, người rất ngưỡng mộ anh em nhà Wright, đã chế tạo chiếc máy bay đầu tiên của mình và sau đó thành lập công ty sản xuất máy bay Società Italiana Caproni vào năm 1908. Ông đã thiết kế khoảng 30 loại máy bay và trở thành nhà cung cấp máy bay hàng đầu của Ý khi Thế chiến I bắt đầu vào tháng 8/1914.
Vào những năm đầu của thập kỷ 1920, công nghệ chế tạo máy bay và kiến thức khoa học về các chuyến bay vẫn đang phát triển. Các chuyến bay thương mại chỉ có thể thực hiện ở khoảng cách ngắn và vận chuyển xuyên Đại Tây Dương vẫn thường phải dùng tàu, mất đến 5 ngày để hoàn thành.
Tuy nhiên, Caproni đã tích luỹ được nhiều kinh nghiệm trong chế tạo máy bay và muốn thay đổi cách thức di chuyển qua biển. Ông muốn tạo ra một chiếc thủy phi cơ khổng lồ có thể chở đến 100 hành khách cùng một lúc.

Thủy phi cơ Caproni Ca.60 Transaereo.
Một chiếc 'xe buýt bay' với những chiếc ghế gỗ
Với tư cách là một trong những nhà chế tạo máy bay hàng đầu thế giới vào thời điểm đó, Caproni đã kết hợp tất cả những yếu tố có khả năng bay lại với nhau để tạo ra một phương tiện bay có quy mô lớn. Kết quả là một con quái vật bay khổng lồ, được gọi là Caproni Ca.60 Transaereo hoặc Noviplano - có nghĩa là có 9 cánh - dựa trên thiết kế tổng thể của nó.
Không khó để hình dung, chiếc máy bay này có tới 9 cánh, được sắp xếp thành ba cụm mỗi cụm 3 cánh. Caproni thực tế đã kết hợp ba máy bay thành một bằng cách sử dụng 250 mét thanh chống và hơn 2,4 km dây giằng. Dưới đây là thân máy bay dài giống như một chiếc xe buýt, nơi mọi người có thể ngồi trên những chiếc ghế dài làm từ gỗ.
Khi hoàn thành, chiếc máy bay có sải cánh dài 30 mét, cao 9 mét và nặng hơn 15 tấn. Nó lớn và nặng đến nỗi cần phải được hỗ trợ bởi các phao ổn định để có thể cất cánh từ mặt nước. Để vận hành và điều khiển chiếc máy bay lớn này, cần đến 8 thành viên phi hành đoàn, với phi công chính và phi công phụ ngồi trong buồng lái ở phía trước của máy bay. Trong khi đó, các kỹ sư bay bổ sung sẽ ngồi ở một trong hai buồng lái ở cánh trước hoặc sau.
Phương tiện này sử dụng 8 động cơ Liberty L-12 V12, mỗi động cơ có khả năng tạo ra 400 mã lực. Tốc độ bay tối đa được ước tính là 140 km/h, tốc độ hành trình 110 km/h và tầm hoạt động 600 km.

Chiếc máy bay khổng lồ gặp nạn.
Khi lý thuyết không giống với thực tế
Tuy nhiên, vấn đề của máy bay này là khả năng bay ngắn, khiến cho việc tiếp nhiên liệu sẽ yêu cầu máy bay phải hạ cánh giữa đại dương và quá trình tiếp tế bằng tàu biển sẽ lên tới hàng chục lần. Như vậy, thời gian bay cho chuyến hành trình xuyên Đại Tây Dương sẽ càng thêm kéo dài, chưa kể các sự cố phát sinh nếu có. Điều này về cơ bản đã phủ nhận một cách nhanh chóng bản chất của việc bay bằng phương tiện này ngay từ đầu.
Điều này dẫn đến một câu hỏi lớn, liệu nó có thể bay không?
Theo các báo cáo, chuyến bay thử nghiệm đầu tiên của nó đã diễn ra vào tháng 3 hoặc tháng 4 năm 1921 tại Hồ Maggiore, Thụy Sĩ. Sau khi đạt tốc độ gần 80 km/h, nó đã nhấc thân lên khỏi mặt nước trong một thời gian ngắn. Trong chuyến bay thử nghiệm thứ hai, nó đã bay lên không trung, đạt vận tốc 100 km/h rồi lao thẳng xuống nước, làm hỏng hoàn toàn máy bay.
Tuy nhiên, một báo cáo khác kể rằng có một chuyến bay thử nghiệm bất ngờ diễn ra vào ngày 4/3/1921. Nhà thiết kế Caproni thậm chí còn không có mặt tại hồ khi phi công Federico Semprini, người đã thử nghiệm chiếc máy bay trước đó, bất ngờ cất cánh. Lý do cho hành động này vẫn chưa được tiết lộ, nhưng chuyến bay đã khiến máy bay bị hỏng hoàn toàn.
Theo các nhà nghiên cứu, dù sớm hay muộn thì máy bay này cũng sẽ thất bại do một vấn đề nghiêm trọng. Một máy bay không thể có ba bộ cánh xếp thẳng hàng, vì mỗi bộ cánh thêm vào sẽ làm giảm khả năng tạo lực nâng tổng thể. Không có lực nâng, một máy bay không thể bay một cách đáng tin cậy và an toàn. Thêm vào đó, dãy thanh chống và dây giằng đã tạo ra lực cản lớn. Cuối cùng, máy bay thiết kế kém chất lượng vì kỹ thuật hàng không chưa được phát triển đầy đủ vào thời điểm đó.
Tham khảo slashgear
