

Ba phần tư đầu cuốn sách là một câu chuyện đẹp đến mức huyền diệu, đẹp đến mức sẽ khiến bạn phải lật lại bìa sách để xem lại dòng chữ: 'dựa trên câu chuyện có thật về thời thơ ấu của tác giả'. Ai có thể tin rằng những đứa trẻ nghèo khó đó lại say mê học hành đến thế? Một cậu bé với bụng đói, ngày ngày đi xe đạp 40 cây số qua rừng tối om và đầm lầy có cá sấu để đi học, không chỉ thế mà còn rất thông minh; một cậu bé bẩn thỉu với đôi bàn tay rách rưới, vết thương và nhớt dầu dừa nhưng lại mang trong mình một tâm hồn nghệ sĩ thiên tài; một ông thầy già, một cô giáo trẻ đầy nhiệt huyết đi khắp nơi để thuyết phục từng đứa trẻ đến trường, thậm chí dùng cả những điều tiện ích của họ để phục vụ cho lũ trẻ; tất cả những điều đó, ai có thể tin được? Ai có thể tin, đặc biệt là khi mọi người ngày càng mất niềm tin vào giáo dục như ngày nay?
' Mười một đứa trẻ đó là mười một linh hồn thanh khiết nhất, mười một đứa con của đức thánh Allah vĩ đại, mười một 'chiến binh' thực sự của Belitong. '
Không chỉ xoay quanh những chuyện học hành, trường lớp, “Chiến binh cầu vồng” còn vẽ lên nền trời cao xanh sau cơn mưa tầm tã một bức tranh về tình bạn thuần khiết, tình thầy trò lay động và những câu chuyện ngọt ngào, đáng yêu về tình yêu đầu đời trẻ con.

Đối lập với phần lớn sự vui tươi, trong trẻo và diệu kỳ đó, hơn một phần tư cuối cùng của cuốn sách lại khiến người ta không ngừng rơi nước mắt - giọt nước mắt của tình nghĩa thầy trò, bạn bè, của những nỗ lực không ngừng vượt lên gian khó, của những dày vò số phận quật xuống những đôi vai nhỏ và mái trường xiêu vẹo.
' Cuộc sống liệu có phải là sự xoay vần của số phận hay không? Những ước mơ đã thắp lên nơi mái trường nghèo ấy ai sẽ là người giữ lửa? Một dải cầu vồng liệu có khiến những đứa trẻ ấy vượt lên khỏi vũng bùn của sự nghèo khó? '
Xét cho cùng, “Chiến binh cầu vồng” chẳng phải là một câu chuyện cổ tích đẹp như mơ. Đó là “hiện thực”. Cả mười một đứa trẻ ấy và những người thầy của chúng cuối cùng chẳng ai thật sự đạt được ước mơ, chẳng ai thật sự bật lên được khỏi cái đói nghèo và đau khổ vốn đã bám lấy họ từ lúc sinh ra. Có chăng chỉ có chính cậu bé Ikal ngày nào là hoàn thành được một phần lời hứa: “Sẽ viết tặng cô giáo một cuốn sách.”
Những ước mơ ấy có thể đạt được hoặc không, nhưng như cậu bé thiên tài Lintang đã nói:
'Tụi mình phải tiếp tục đi học, để con cái tụi mình sau này không phải học trong một ngôi trường như thế này, để tụi mình không bị đối xử bất công.'
'Đừng bỏ học, boi, đừng bỏ học.'

Hôm nay, có thể họ đã dang dở những ước mơ của mình, nhưng suốt những tháng ngày đi học miệt mài ấy, những đứa trẻ dưới đáy cùng xã hội Belitong đã được nếm hương vị của tri thức, được thưởng ngoạn niềm vui của chiến thắng và hiểu được rằng con chữ có thể mang lại cho họ những gì. Mahar trao họ niềm tin rằng họ có thể chiến thắng, và Lintang thổi bùng thêm ngọn lửa ấy rực rỡ hơn.
Và quan trọng hơn hết, tôi tin rằng con cái của họ, ngày mai, sẽ được học hành trọn vẹn hơn, và dải cầu vồng ngày nào sẽ góp phần đưa chúng đến gần hơn với ước mơ của mình. Ngọn lửa sẽ không bao giờ tắt, tri thức sẽ không bao giờ chết, và sau cơn mưa cầu vồng vẫn sẽ muôn màu.
Phanh.
Follow me: Phanh’s Review Corner (Instagram)
