
Hà Lệt, một thôn nhỏ yên bình nằm ở phía Bắc xã Tân Thành, huyện Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị. Thôn trải dọc theo con suối nhỏ, ôm lấy bởi dãy núi cao. Hà Lệt, không rộng lớn, chỉ có chưa đầy một trăm hộ dân tộc Bru-Vân Kiều sinh sống. Nơi này tách biệt hoàn toàn với sự hối hả của cuộc sống đô thị, giữa không gian bình yên, mộc mạc của núi rừng. Chúng tôi, cũng như cư dân ở đây, thường gọi Hà Lệt bằng cái tên thân thương hơn - Bản Lệt.
Khám phá miền bình yên tại Hà Lệt
Không mặt trời. Bầu không khí ẩm ướt nhấp nhô trong tiết trời khô hanh của Hướng Hóa vào những ngày đầu tháng ba. Bản làng nhỏ khuất sau đám cây ven con suối trong veo, giống như giai điệu êm đềm của người mẹ ru con vào giấc ngủ…
“Nằm xuống a kay ơi, nằm xuống a kay ơi hỡi…”

Từ xa, chúng tôi bắt gặp âm thanh của Hà Lệt, một âm thanh kết hợp giữa sự quen thuộc và điều mới mẻ. Tiếng suối nhẹ nhàng róc rách, tiếng chày giã gạo, tiếng của những đứa trẻ nô đùa… Sự hòa quyện này đôi khi xen vào tiếng gà rừng hót, tiếng trâu bò từ những căn nhà nằm dọc theo đồi. Bước qua chiếc cổng làng cao đã bạc màu, xuất hiện những ngôi nhà sàn san sát. Có ngôi mộc mạc với màu gỗ và tre nứa, còn ngôi khác được trang trí bằng sơn đỏ hoặc vàng. Dù hình thức ra sao, chúng đều gìn giữ văn hóa đặc trưng của miền núi, hiên ngang đứng dựa vào rừng xanh và bầu trời xanh biếc.

Ngôi nhà sàn của người dân tộc Bru-Vân KiềuMùa này, hoa Xuyến Chi rực rỡ khắp vùng, loài hoa của núi rừng tỏ ra mảnh mai nhưng lại toát lên sức sống mạnh mẽ. Ở mọi nơi trống trải và thoáng đãng, chúng nở rộ như biểu tượng của sức sống vĩnh cửu. Không nghe thấy mùi hương của chúng, chỉ cảm nhận sự hiện diện của chúng thông qua đàn ong và bướm nô đùa giữa khung cảnh tươi tắn.
Dọc theo con đường, những bóng cây chuối và gói củi từ rẫy về tạo nên hình ảnh thân thuộc. Bên sườn suối, những người phụ nữ giặt giũ và xách nước tưới cây rau. Sân nhà nào đó đông đúc với đám trẻ nhỏ tụ tập. Chúng tôi xuất hiện và ngay lập tức, chúng xô bồ lại, tò mò nhìn chiếc máy ảnh. Nụ cười trên khuôn mặt trong veo của chúng như những chú mèo rừng. Nụ cười hồn nhiên và thuần khiết, làm tan đi bao gánh nặng của cuộc sống và mệt mỏi sau những hành trình xa xôi.
Đám trẻ hiền lành, gần gũi như những người bạn thân quen từ lâu
Bếp lửa phát ra ánh sáng ấm áp, tô điểm cho hạnh phúc của gia đình. Lửa bếp không chỉ nung ấm không gian mà còn hồng hạnh phúc trong từng khoảnh khắc. Cảnh đẹp này như một biểu tượng của sự sum vầy và hạnh phúc trong cuộc sống hàng ngày.
Âm thanh vang lên từ chày giã gạo, như là bản nhạc của sự tận hưởng cuộc sống. Hương thơm tinh khôi của nếp bám theo làn gió từ ngõ. Ayơh, chiếc bánh truyền thống của người Bru-Vân Kiều, được tạo ra từ gạo nếp, vừng đen và ít muối. Mỗi viên bánh là kết tinh của sự kỳ công, là biểu tượng của tình cảm tinh khôi và mộc mạc giữa đôi trai gái, sự bền bỉ của nếp như sự gắn kết thủy chung, và keo sơn cho đến khi đầu bạc răng long...
Gia đình nhỏ tưng bừng làm bánh AyơhKhói bánh hấp nồng nàn, len lỏi như ánh mắt mờ ảo của đêm xuống. Chúng tôi ngồi quây quần bên ngọn lửa hồng, cùng hòa mình vào không khí ấm áp của lửa và hương thơm của bánh Ayơh. Cuộc trò chuyện với cụ Diên, người phụ nữ trên tuổi, là như mở cửa sổ thời gian, khiến chúng tôi lắng nghe những câu chuyện về rừng núi, về ngày xa xưa, như những mảnh ghép quý giá của cuộc sống.

Cụ Diên với đôi tay ngoại tuổi, nắn nót trên lửa, kể chuyện rừng núi
Hà Lệt buổi chiều êm đềm, chỉ còn thanh âm nhẹ của suối kêu róc rách
Bình yên như lòng đại ngàn, chiều Hà Lệt chẳng còn buồn bên dòng suối trôi, như đứa trẻ ngủ ngoan trong vòng tay yên bình của mẹ, như bản hòa ca ru êm đềm đong đưa tình thương!
Tác giả: Võ Văn Tân* Bài viết tham gia chương trình Mytour Golocal
Mytour Golocal mang đến cơ hội viết blog giới thiệu về những điểm đẹp trải dọc đất nước Việt Nam. Hãy chia sẻ với mọi người, và nếu bài viết của bạn được chọn, bạn sẽ nhận ngay 800.000 VND và có cơ hội trở thành Cộng tác viên của Mytour. Thông tin chi tiết về chương trình tại: https://www.Mytour/vi-vn/golocal
