Tại các thành phố lớn của Mỹ, chim bồ câu đã trở thành một thế lực không thể bỏ qua. Ở New York, có đến 8 triệu con chim bồ câu, tỉ lệ này gần bằng dân số thành phố.
Sự khác biệt trong cách nhìn về chim bồ câu
Chim bồ câu đã tồn tại ở nhiều thành phố trên thế giới, và người ta phải chịu đựng sự hiện diện của chúng. Ở New York, chúng đã trở thành loài chim bản địa dù xuất xứ từ nhiều nơi khác nhau trên thế giới.

Phong trào xâm chiếm của chim bồ câu
Ban đầu, con người nuôi chim bồ câu để làm thức ăn và sử dụng chúng để gửi thư. Thậm chí từ thế kỷ 8 TCN, người Hy Lạp đã sử dụng chim bồ câu để chuyển kết quả thi Olympic.
Vào thế kỷ 16, chim bồ câu trở nên rất phổ biến và được nuôi vì sở thích hoặc trình diễn. Ngay cả Hoàng đế Akbar tại Ấn Độ cũng nuôi hàng nghìn con để sưu tầm.
Mối liên hệ chặt chẽ giữa con người và chim bồ câu
Khi người châu Âu khám phá Bắc Mỹ vào thế kỷ 17, họ đã mang theo chim bồ câu, và chúng nhanh chóng thích nghi với môi trường mới.

Sự bùng nổ của chim bồ câu trong các thành phố
Sau khi bỏ trốn, chim bồ câu tăng lên đáng kể số lượng ở các thành phố vì chúng tìm được môi trường phù hợp và có thức ăn dồi dào.
Chim bồ câu có khả năng ăn gần như mọi thứ và sử dụng thức ăn thừa của con người, giúp chúng sinh tồn thành công trong các thành phố lớn.
Chim bồ câu dành nhiều thời gian sinh sản do thức ăn dồi dào và môi trường sống thuận lợi trong các thành phố.
Khả năng định vị và điều hướng của chim bồ câu trong thành phố

Không đủ chỗ cho cả hai loài
Trong một cuộc phỏng vấn, Carlen đã nói về sự chật chội khi con người và chim bồ câu cùng tồn tại trong các thành phố, nhấn mạnh sự trỗi dậy đáng kể của số lượng chim bồ câu tại New York.
Năm 2003, tình trạng đông đúc của chim bồ câu tại New York đã khiến công viên Bryant phải tìm cách đuổi chúng đi. Vấn đề tương tự đã xảy ra tại Bangkok, Thái Lan, nơi đã thiết lập các quy định phạt người cho chim ăn.

Sự hiện diện của chim bồ câu trong các thành phố không phải là vấn đề đơn giản. Chúng có thể tự nảy sinh khi con người xây dựng môi trường sống.
Một vấn đề phức tạp hơn là thiếu kẻ thù tự nhiên cho chim bồ câu ở Mỹ, một phần là do ảnh hưởng của việc sử dụng thuốc trừ sâu DDT từ những năm 1940.
DDT đã ảnh hưởng đến sự sinh sản của nhiều loài chim ăn thịt, nhưng may mắn thay, việc cấm sử dụng DDT đã giúp cho số lượng các loài này có dấu hiệu phục hồi.
Carlen nhấn mạnh rằng việc có quá nhiều thức ăn (chim bồ câu) khiến cho các loài chim ăn thịt đang quay trở lại thành phố, và chúng sẽ tiếp tục tồn tại trong thời gian dài.
