Đặt giữa vùng đất của Lai Châu và Lào Cai, dãy núi Bạch Mộc Lương Tử với địa hình đầy thách thức chỉ mới được những người đam mê phượt khám phá từ năm 2012. Đỉnh cao nhất của dãy núi này đạt 3.046m so với mực nước biển và để đạt tới đỉnh, du khách phải vượt qua quãng đường dài khoảng 30km qua nhiều địa hình đa dạng như đồi trọc, rừng tre nứa, rừng gỗ lớn, rừng trúc lùn đến những vách đá cheo leo toàn bị rêu phủ.


Chuyến đi của chúng tôi bắt đầu từ Lào Cai, đến bản Kỳ Quan San (xã Sàng Ma Sáo, huyện Bát Xát) là nơi bắt đầu leo núi, hoặc cụ thể hơn là bò lên núi. Sau chín giờ di chuyển giữa rừng, nhóm chúng tôi dừng lại để nghỉ tại một khu lán nhỏ ở độ cao 2.100m.
Khi bình minh ló rạng vào lúc 4 giờ sáng hôm sau, mọi người bất ngờ vì cái lạnh của không khí. Bên ngoài lều, trời vẫn còn tối đen, nhưng đột nhiên mọi thứ xung quanh lấp lánh và lạ mắt, khiến tay chạm vào mọi vật đều cảm nhận được sự lạnh lẽo, và đó là vì lớp tuyết mỏng đã phủ lên mọi thứ.
Cả nhóm cẩn thận di chuyển, sử dụng đèn pin để đường dẫn qua rừng trong đêm tối, cho đến khi quay đầu lại và thấy một dải đỏ rực sáng nơi chân trời, chúng tôi mới nhận ra rằng mặt trời sắp mọc. Đoạn đường vừa qua thật nguy hiểm, với toàn bộ vách đá đứng thẳng, mỗi bước đi đều đòi hỏi sự cẩn trọng vì chỉ cần một sai sót nhỏ là có thể trượt chân và rơi xuống vực.

Khi đi trong rừng, chúng tôi đã chắc chắn rằng mặt trời sẽ mọc khi đoàn vẫn còn trong rừng. Nhưng khi ngước nhìn qua kẽ lá, chúng tôi phát hiện ra một con đường mòn nhỏ chạy dọc theo vách đá, và khi nhìn xa, một đốm đỏ nhỏ xuất hiện. Mặt trời ở đó nhỏ bé thật. Nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi sau đó, đốm đỏ bùng lên như một quả cầu thủy tinh rực rỡ khổng lồ.

Tiếp theo là những tảng đá tọa lạc ở độ cao khoảng 2.600m, nhìn thẳng lên đỉnh Chuồn Dê 2.800m. Tại đây, bầu trời xanh ngắn ngắt đến mức làm nhức mắt, không một đám mây nào, bởi vì chúng đã nằm dưới chân núi. Từ độ cao 2.800m đến đỉnh cao nhất của Bạch Mộc là những khoảnh khắc cuối cùng chúng tôi thấy mây về phía Lào Cai.


Chặng đường từ 2.800m lên đến 3.035m, ai cũng mệt và mệt, đi một chút, nghỉ một chút. Toàn bộ đoàn phải vượt qua rừng trúc mảnh, không biết mất bao lâu nhưng cuối cùng, chúng tôi đã đặt chân lên đỉnh cao nhất, từ đây có thể nhìn thấy Fansipan.
Buổi sáng cuối cùng trên Bạch Mộc không lạnh như buổi sáng đầu tiên nên không có băng tuyết. Mọi người dọn lều xong, xuống núi và cùng nhau tìm kiếm nguồn nước. Nhóm leo xuống tận 10 giờ sáng mới đến được suối. Do mùa cạn, suối chỉ còn vài dòng nước nhỏ chảy qua thảm rêu, nhưng mọi người đều cảm nhận được vị ngọt mát không tả của nước.

Sau khi thử mùi vị của thảo quả (giống củ riềng), nhóm tiếp tục vượt qua thảm thực vật phong phú của rừng già Lai Châu. Nhiều loại hoa rừng đẹp và kỳ lạ nảy mọc, khiến cho mỗi thành viên đều quên đi mệt mỏi của hành trình dài.
Rồi chúng tôi bước chân vào cung đường hạnh phúc: nơi xuất hiện ruộng bậc thang và nhà sàn. Đã nghĩ rằng sẽ kết thúc chặng đường rừng, nhưng bất ngờ phải đi thêm hơn nửa giờ đồng hồ mới đến được bản làng.

Bản Dền Sung, xã Sin Suối Hồ, huyện Phong Thổ, tỉnh Lai Châu là điểm kết thúc hành trình leo núi ba ngày hai đêm đầy ấn tượng của chúng tôi. Bạch Mộc Lương Tử, mặc dù đầy nguy hiểm, nhưng vô cùng tuyệt vời, mang lại những trải nghiệm đặc biệt cho từng thành viên trong đoàn…
Theo Doanh Nghiệp Sài Gòn
---
Tham khảo: Hướng dẫn du lịch từ Mytour.com
Mytour.comNgày 21 tháng Mười Hai, 2015