Mình muốn chia sẻ lại bài viết của chị Trang Phạm về hành trình chinh phục đỉnh núi tuyết Chulu-East ở Nepal. Bài gốc có thể đọc tại link này. Mình rất ngưỡng mộ chị Trang và thấy nhiều chi tiết thú vị trong hành trình của chị.
Từ khi quyết định đến ngày xuất phát đã trôi qua hơn tháng rưỡi. Con gái cả đã nói lo lắng khi biết núi cao hơn 6500m, nhưng mình vẫn quyết tâm tiến lên. Ngày lên đường, nhóm họp mặt tại sân bay Singapore và sau đó đến Kathmandu. Mặc dù đã muộn, mọi người vẫn hào hứng và đầy năng lượng để bắt đầu hành trình mới.
Ngày tiếp theo, chúng tôi dành thời gian tham quan thành phố Katmandu trên lưng ngựa và mua sắm dụng cụ cần thiết cho hành trình. Mọi người trong đoàn đều phải thuê hoặc mua thêm đồ leo núi vì giày của họ quá mỏng. Đặc biệt, hai chị em trong nhóm đã hơn 20 tuổi so với các bạn nam.
Ngày đầu tiên khởi hành, chúng tôi đi xe 16 chỗ qua đường gồ ghề và bụi bặm. Tối đến, chúng tôi nghỉ lại ở thị trấn Lamjung trong một khách sạn nhỏ. Dù có nước nóng, nhưng nước vẫn lạnh và đèn sáng tắm phải sử dụng đèn pin hoặc điện thoại di động.
Ngày hôm sau, chúng tôi tiếp tục hành trình trên đường xấu xí, lắm đá lởm chởm và bụi mù. Tuy nhiên, chúng tôi có cơ hội nghỉ ngơi và ăn trưa bên thác nước đẹp mắt. Đêm đó, chúng tôi được ở lại một khách sạn ven suối, nơi có sân thượng để ngắm trăng.
Đường trekking ở Nepal không đẹp lắm vì đầy bụi và đá, ít cây xanh nhưng khung cảnh núi với đỉnh trắng rực sáng dưới ánh nắng rất ấn tượng. Mùa này, hoa nở khắp nơi, tạo nên khung cảnh tuyệt vời. Trên đất đá cằn cỗi, hoa vàng rực rỡ nở rộ, tạo thành một bức tranh tuyệt vời. Ngày đầu tiên của hành trình, chúng tôi nghỉ tại nhà trọ nhìn ra núi Annapurna 2, ngày thứ 2 và 3 ở nhà trọ với tầm nhìn ra núi Annapurna 3.
Ngày 5, chúng tôi đến Chulu base camp ở độ cao 4500m. Đường đi dốc, đầy đá và bụi dưới ánh nắng gay gắt. Đây là ngày leo nặng nhất từ trước đến giờ. Gần tới nơi, tuyết bắt đầu rơi nên chúng tôi mặc áo mưa để giữ ấm. Tại trại cắm trại này, tay của tôi buốt và đau nhức, cảm giác rất khó chịu.
Ngày thứ 6, chúng tôi tập leo lên và leo xuống núi để quen với thao tác. Đoạn tập luyện có độ dốc khoảng 45° và chiều dài khoảng 40m. Sau đó, chúng tôi leo lên higher Chulu camp ở độ cao 5400m. Dù độ cao tăng lên, mọi người vẫn phấn khích vì được thưởng thức một bữa cơm ngon hơn bao giờ hết. Lúc đó, mình cố gắng ăn thêm để nạp năng lượng cho phần cuối của hành trình.
Sáng sớm, chuông đổ liên tục khiến tất cả phải dậy. Chúng tôi được cung cấp một bát xúp và một gói đồ ăn trưa. Mình không quan tâm và chỉ cho vào ba lô mà không xem. Điều này là sai lầm vì cần nhiều nước hơn. Khi leo, mặc dù trước đó tôi không cần nhiều áo, nhưng lên đỉnh là khác. Tôi mặc 2 lớp áo nỉ, 1 áo len, 1 áo lông vũ và một áo chống gió. Khi tới tầng tuyết thứ 5, tôi đã kiệt sức vì đói, khát và rét. Tuy vậy, với sự cổ vũ của mọi người, tôi đã leo tiếp và đạt đỉnh.
Khi leo xuống, tôi cảm thấy mệt mỏi hơn nữa. Tay chân rã rời và lạnh cóng. Tôi thậm chí còn đánh rơi một chiếc găng tay và bị thương. Dù vậy, tôi không gọi trực thăng vì sợ lạnh. Cuối cùng, với sự giúp đỡ của bạn và tour guide, tôi đã vượt qua.
Dù khó khăn, nhưng chúng tôi đã vượt qua được. Kinh nghiệm này thực sự quý giá và sẽ mãi là một kỷ niệm đáng nhớ trong cuộc đời của tôi.
Cuối cùng, mình đã về được trại sau một ngày leo núi vất vả. Mệt mỏi đến nỗi chỉ muốn nằm ngủ ngay. Hôm đó, mọi người chỉ được ăn mì ăn liền và ngủ.
Chúc mọi người luôn có động lực để theo đuổi niềm đam mê của mình! <3