Nằm sâu trong dãy núi thuộc khối Pú Luông, dãy Hoàng Liên Sơn, Tà Chì Nhù ghi danh là một trong 10 ngọn núi cao nhất Việt Nam. Đây là đỉnh núi được biết đến như 'vương quốc của nắng và gió'.
Chinh phục đỉnh núi Tà Chì Nhù, trải nghiệm nắng và gió

Những ngày tháng 5 oi bức, là tín hiệu của mùa hè khắc nghiệt. Tôi cùng nhóm bạn quyết định thách thức 'vương quốc nắng và gió Tà Chì Nhù' tại huyện Trạm Tấu, Yên Bái, với độ cao 2.979m so với mực nước biển.
Không chọn thời điểm 'săn mây' từ tháng 11 đến tháng 3 năm sau, ai muốn khám phá một Tà Chì Nhù khác, một Tà Chì Nhù khắc nghiệt hơn so với điều chúng tôi tưởng.
Hành trình đến chân núi với những khó khăn khó lường
Từ trung tâm thị trấn Trạm Tấu, chúng tôi phải vượt qua hơn 20km để đến điểm bắt đầu cuộc leo núi. Trong đoàn, ai cũng làm quen với việc leo núi Tà Chì Nhù lần đầu nên không biết trước sẽ gặp những thách thức gì.
Con đường vào bản đầy đá và lầy lội sau cơn mưa đêm trước. Sau khi đi được khoảng 7km, tài xế từ chối đưa chúng tôi đến điểm trek. Hối hả năn nỉ, nhóm chúng tôi quyết định thuê xe ôm cho phần đoạn đường còn lại. Sau cả trăm kilômet, liệu có nên từ bỏ mấy kilômet cuối cùng?
Ngồi sau tay lái của những anh chàng người Mông tài năng, chúng tôi cảm thấy như mọi thứ có thể rơi rụng xuống đường bất cứ lúc nào. Thậm chí, trong hành trình với con đường gập ghềnh, mất mát gần như là điều tất yếu. Nhưng sau gần 30 phút vật lộn, mọi thứ đã vượt qua được thử thách dưới chân núi.
Không quên bày tỏ lòng biết ơn đến nhóm bạn Mông đầy nhiệt huyết và lòng dũng cảm, chúng tôi hẹn họ vào ngày mai để đón chúng tôi.
Mọi người chia sẻ đồ đạc quan trọng như nước, bánh quy, sữa, túi ngủ, lều và bắt đầu hành trình chinh phục đỉnh Tà Chì Nhù.


Đèo cao quyến rũ
Bắt đầu bước chân đầu tiên lúc 9g sáng, mặt trời đã bắt đầu cao và nồng. Lối mòn đỏ và đá hiện lên trước mắt. Đây là con đường mà người Mông thường đi để lấy gỗ, dắt ngựa và chăn trâu bò.
Ban đầu nghĩ đường mòn sẽ dễ dàng, nhưng thật ra đó là những dốc cao khó lường, không thể vượt qua bằng hai chân. Nhìn lên, chỉ thấy những đám đất đỏ như đang trêu đùa. Sau khi leo qua vài trăm mét, một số người trong đoàn bắt đầu có dấu hiệu say nắng, buộc nhóm phải nghỉ trưa sớm.
May mắn trên đoạn đường, chúng tôi tìm thấy một số lán trại của người dân, nơi họ nghỉ chân khi làm nông và chăn ngựa. Nằm ngay trong chỗ râm mát, mọi người mang ra thức ăn đã chuẩn bị trước để lấy lại sức. Cơn gió rừng thổi qua khiến mọi người như tái tạo năng lượng.
Sau giờ nghỉ trưa, chúng tôi lại tiếp tục bước chân nặng nề. Mặc dù còn xa lắm nhưng mọi người cứ động viên nhau rằng sẽ sớm đến đỉnh. Trên đường, cảnh núi non xanh mướt, trải dài đến tận đỉnh trời khiến mọi người đầy động lực, và họ cùng nhau chụp ảnh để quên đi mệt mỏi.



Gần 5g chiều, chúng tôi đạt được độ cao 2.400m. Đây sẽ là điểm chúng tôi hạ trại ngủ qua đêm. Dù mọi người đều cảm thấy mệt mỏi, nhưng họ nhanh chóng bắt đầu dựng lều, chuẩn bị ngọn lửa và nấu ăn.
Chẳng mất bao lâu, màn đêm buông xuống, gió rừng thổi mạnh khiến cái lạnh bao trùm không gian rộng lớn.
Cả nhóm ngồi quanh đám lửa, thưởng thức gà nướng và nâng ly rượu táo mèo thơm phức. Dù vừa leo núi mệt mỏi, tay lái uốn cong từng bước, giờ đây mọi người lại hồn nhiên hát vang trong không khí núi rừng.
Bầu trời Tà Chì Nhù rực rỡ sao, cả dải Ngân Hà hiện hữu trước mắt, chưa bao giờ tôi cảm nhận nó gần đến thế. Sau đó, đoàn ngủ say giấc không biết bao lâu.
Ngày mai sẽ là một chặng đường dài…
Đỉnh Tà Chì Nhù đã rất gần!
Bình minh tươi sáng, mọi người tỉnh giấc sớm. Bỏ lại đồ không cần ở lều, chúng tôi cùng nhau vượt qua đoạn đường cuối cùng để đạt đến “đỉnh”.
Điều dạo trên thảm cỏ mềm, ngắm những tia nắng đầu tiên của ngày mới. Từ xa, dưới thung lũng, những đám mây nhẹ nhàng trôi. Tà Chì Nhù không chỉ có nắng, gió mà còn có những đám mây đặc biệt.
Chúng tôi mê mải ngắm cảnh sống động ở đây, hoàn toàn quên đi đoạn đường phía trước. Bất ngờ tỉnh giấc sau những tiếng ngựa hí vang trời, mọi người lại hướng về mục tiêu cao cả - đỉnh Tà Chì Nhù. Vẫn là những dốc cao quyến rũ mắt!


Khoảng 8g30 sáng, cuối cùng chúng tôi chạm tay vào chóp inox mang tên Tà Chì Nhù. Cảm giác hạnh phúc bừng nở, đoàn người ôm nhau chia sẻ niềm vui hân hoan.
Rồi đến lúc chia tay đỉnh núi ở độ cao 2.979m, chúng tôi nhanh chóng hạ xuống khu vực trại, sắp xếp đồ đạc và bắt đầu hành trình xuống núi.
Khi đến thị trấn Trạm Tấu, nhìn thấy khuôn mặt đầy mồ hôi nhưng tràn đầy mãn nguyện của bạn bè, cảm thấy niềm vui thật lạ thường. Tôi nhớ câu nói: “Hạnh phúc không phải là đích đến mà là hành trình”.


Theo Tuổi Trẻ
***
Tham khảo: Hướng dẫn du lịch của Mytour
MytourTháng Sáu 2, 2016