Nhóm trekking tay mơ lần đầu hứng khởi bước chân lên Fansipan, niềm tin vào đỉnh núi hùng vĩ. Nhưng sau cuộc hành trình nảy múa giữa thách thức và xác nhận, chúng tôi trở về với thế giới với bài học và trải nghiệm đầy bất ngờ.
Mặc dù mức độ khó được xếp hạng ở mức dễ, nhưng những đoạn đường leo núi không dễ dàng chút nào. Bước chân từ hồn nhiên tới thực tế, hãy chuẩn bị tâm trạng và sức khỏe tốt để đối mặt với mọi thách thức trên con đường đầy bất ngờ này.
Không có sự chuẩn bị nào là quá dư dả
Khi đặt tour trekking, nhà tổ chức tour thường an ủi rằng chỉ cần mang theo đồ cá nhân và tinh thần hăng hái, mọi thứ khác họ sẽ lo. Điều này đúng, nhưng sự nhẹ nhàng của balo cũng đồng nghĩa với sự không thoải mái trong sinh hoạt.

Dưới đây là những kinh nghiệm cá nhân mà tôi tự học hỏi từ các chuyến trekking của Viettrekking:
Ngày đầu tiên - nắng đẹp chào đón những “chiếc chiếu mới”
Thiên nhiên cũng biết đùa với nhóm trekking mới - mặt trời nhẹ nhàng mở cửa đón chào để đánh lừa cảm giác mệt mỏi của chúng tôi, những người chỉ biết dừng lại để chụp hình sau mỗi ba bước đi.

Sáng sớm bắt đầu từ chân núi lên Trạm Tôn - điểm nghỉ chân đầu tiên, gọi là Trạm Tôn, đoàn chúng tôi đi thong thả, chiêm ngưỡng vẻ đẹp quyến rũ. Mỗi bước đi, chúng tôi tin rằng đây là cảnh đẹp tuyệt vời nhất. Nếu biết trước, chắc chúng tôi sẽ tập trung bước nhanh hơn, vì chắc chắn phần còn lại của đường đi này mới là thách thức đích thực!

Trưa nay, ăn trưa với cơm lam, gà nướng, bánh chưng thơm phức, chúng tôi nghỉ giữa bản ngày nắng, gió thổi mạnh làm cho mồ hôi và làn da buốt lạnh.

Buổi chiều, nhóm trẻ phố lớn thấy cây cỏ lạ là mải mê chụp hình, những đứa yêu thiên nhiên lại nhảy múa trong suối mặc kệ làn da lạnh buốt. Hướng dẫn viên phải làm thế nào khi phải đẩy đội đi liên tục, chúng tôi mới chịu tiếp tục đến Trại Láng - trạm dừng chân thứ hai, trước khi mặt trời khuất sau núi.

Đoạn đường từ Trạm Tôn đến Trại Láng bắt đầu đầy thách thức. Tại đây, một số đồng đội trong nhóm bắt đầu thốt lên bài ca than thở. Tôi thì liên tục hỏi bạn dẫn đoàn còn bao lâu nữa mới đến. Những con dốc đòi hỏi sức lực của chúng tôi, chỉ có các chị porter vẫn bước đi nhẹ nhàng, vì họ quen với những cung đường khó khăn hàng ngày.

Khung cảnh tại Trại Láng mừng đón chúng tôi với hương thơm của bánh hạt dẻ nướng, dưới ánh trăng lúc 5h chiều. Điều này chắc chắn là phần thưởng xứng đáng cho sự cố gắng vượt lên hơn 2000m.

Chỗ nghỉ có vẻ tốt, nhưng không thể tha thứ cho điều kiện vệ sinh kém. Tôi chỉ dám giặt một chiếc khăn để lau mồ hôi, còn việc bước vào nửa bước cũng không dám.
Sau bữa tối với lẩu cả làng, chúng tôi ngồi sưởi bên lửa, trò chuyện với các chị porter rồi đi ngủ lúc 8h để chuẩn bị cho việc bắt đầu leo lúc 4h sáng, đón bình minh. Một số người thức đêm, ra ngoài ngắm sao trong bầu trời đêm lạnh, nhưng tôi phải thừa nhận rằng sao trời rất sáng và rõ, có lẽ là do không bị ánh sáng đô thị làm nhiễm bẩn.

Ngày thứ 2 – trèo cao bao nhiêu, xuống mệt gấp 10
Dậy sớm lúc 3h, khởi hành lúc 4h, chúng tôi hăng hái bước trong bóng đêm để đạt đến điểm ngắm bình minh. Phải đi nhanh, bởi vì trong bóng tối này, việc chụp ảnh là không thể.

Sử dụng cột điện gần cáp treo làm điểm mốc, chúng tôi mò mẫm qua từng tảng đá để tiến. Độ khó tăng khi dốc ngày càng cao, đá trơn và mắt kính của tôi bị sương mù phủ kín.
Chúng tôi không thể đạt được mục tiêu leo đến ga cáp treo trước bình minh. Nhưng chiếc toilet sạch sẽ và ấm áp đã làm dịu đi mọi cảm xúc. Có lẽ đây mới là thiên đường, không phải ở trên 9 tầng mây?

Từ đỉnh cáp treo, nhìn ra các đỉnh núi xung quanh, cảnh mây trôi dưới ánh nắng bình minh và không khí trong lành thật sảng khoái. Vườn hoa được chăm sóc tỉ mỉ khiến cho tôi cảm thấy như đang ở trong một vườn địa đàng mùa xuân.
Dường như đã vượt qua giai đoạn khó khăn, hơn 1000 bậc thang đưa chúng tôi lên đỉnh Fansipan đang đợi đón. Đây là thử thách mà những đôi chân mệt mỏi phải đối mặt. Nếu không nhận được huy chương và bằng khen ở đây, chúng tôi sẽ thấy hối tiếc, vì vậy chúng tôi quyết định hành trình lên đỉnh một lần nữa.

Chúng tôi may mắn được chứng kiến cảnh đẹp khi mây trải dài xuống núi như một dòng thác tuyệt vời. Tuy nhiên, chúng tôi chưa biết rằng trên đỉnh, mây xuất hiện thường xuyên, còn dưới chân núi, mưa càng trở nên dày đặc. Quên hết những bước đi xuống vào buổi chiều, chúng tôi dừng lại để thưởng ngoạn vẻ đẹp của mây.

Thay vì chọn cáp treo để về, chúng tôi quyết định đi bộ, dù thời tiết không còn thuận lợi như trước. Mưa và sương mù giảm tầm nhìn của chúng tôi, làm cho mọi thứ trở nên huyền bí. Ngay cả balo và giày chống nước cũng không thể tránh khỏi tác động của cơn mưa.

Sương mù dày đặc làm cho tầm nhìn của chúng tôi bị hạn chế. Nếu không có những chiếc balo và áo khoác màu sắc nổi bật, chúng tôi có thể nhận biết nhau chỉ từ khoảng 5m, còn 10m thì như mất hẳn.

Mặc dù khắc nghiệt, nhưng lớp sương mỏng tạo nên bức tranh huyền bí, cổ quái khi chúng tôi leo lên. Khu rừng trở nên sống động với những gốc cây nguyên sơ, và những chú trâu rừng ẩn hiện qua đám sương, tạo nên bức tranh tuyệt vời giữa thế giới thiên nhiên.

Khi chúng tôi tiến gần trạm nghỉ, cơn mưa trở nên dày đặc hơn. Mặc dù mặc nhiều lớp để tránh lạnh, nhưng vẫn không tránh khỏi cảm giác nóng bức. Kết thúc hành trình với cơ thể ướt sũng, chúng tôi đón nhận sự thoải mái của chiếc toilet và một buổi tắm lá dao đỏ, giúp giảm đi mệt mỏi sau những ngày dài trekking.

Chuyến trekking mở đầu có thể khó quên, nhưng cảm giác đau mỏi từ những bậc thang khiến chúng tôi nghĩ đến việc quay lại sẽ phải đợi thêm một năm nữa. Nhìn lại những hình ảnh, chúng tôi tự hỏi tại sao lại quyết định trở về nhà.
Tác giả: Nguyễn Đức Lê Hoàng
*Bài viết tham gia chương trình Mytour Golocal
Mytour Golocal là cơ hội tuyệt vời để chia sẻ với mọi người về những địa điểm đẹp của Việt Nam thông qua chương trình viết blog Mytour Go & Share. Bạn sẽ nhận ngay 800.000 VND và có cơ hội trở thành Cộng tác viên của Mytour với mỗi bài viết đạt yêu cầu. Chi tiết xem tại: https://trv.lk/golocal
