Trong đời mỗi người, luôn có một khoảng lặng, nơi ghi lại những kỷ niệm của một tình yêu đã qua. Dù thời gian trôi qua đã lâu, nhưng mỗi khi nhớ đến, đau đớn tràn về, đau đến nỗi không thể diễn đạt bằng lời.
Từ lâu, em tránh ánh sáng của tình yêu. Chưa bao giờ em quên được mối tình sâu đậm, những ngày hạnh phúc bên anh, và đặc biệt là cảm giác đau lòng khi chia ly.
Anh không phải là tình đầu, cũng không phải là tình cuối. Anh chỉ là một người, mà trong quá khứ, em đã dành suy nghĩ cho anh. Cùng nhau đi qua những con phố, thậm chí là những điều bình thường, nhưng vì có anh, mọi thứ trở nên đặc biệt. Chúng ta đã trải qua những khoảnh khắc ngọt ngào, nhưng cuối cùng cũng chấm dứt bằng những khoảnh khắc ngắn ngủi.

Dưới Những Đợt Mưa, Ký Ức Hồi Sinh
Mỗi lần nhìn lại, em chỉ nhớ những kỷ niệm hạnh phúc. Những dòng nhật kí chứa đựng nỗi buồn đan xen, thể hiện những lúc em mong anh quay lại. Nhưng thời gian trôi, cảm xúc dần phai nhạt.

Khi nhớ về anh, lòng em không còn cảm giác muốn gặp lại hay ôm anh nữa. Nước mắt chỉ còn là kỷ niệm và cảm xúc dường như đã nguội lạnh. Cuộc gặp gỡ trên phố hay trên mạng xã hội trở nên xa lạ, như thể duyên phận không muốn tái ngộ.
Giờ đây, tâm trạng về anh chỉ là một khoảng lặng.
_ST_
Bài Viết Đáng Đọc
- Thanh Xuân Như Cơn Gió Mênh Mông
- Những Đàn Ông Không Phù Hợp Để Làm Chồng
- Trái Tim Gửi Đi Và Không Bao Giờ Quay Trở Lại
- Nguyên Vẹn Trong Trái Tim, Anh Vẫn Ở Đây
- Người Vợ Chờ Đợi Bên Bữa Cơm, Tình Yêu Dày Thêm
