Với em, chồng là như chiếc quần lót, của ai nấy mặc, nếu có người cần, thì em sẽ tặng luôn. Dù đó là quần lót đẹp, đắt tiền, thậm chí chỉ có một trên đời, em cũng sẵn lòng chia sẻ.

Nga đứng dậy mang nước cho con uống sau khi bé ăn hết phần của mình. Khi chiếc điện thoại trên bàn rung lên, Nga vừa đưa nước cho con vừa nhấc máy...
– Chị là chị Nga đúng không ạ?
– Đúng, chị là Nga, còn em là Trang...
– Chào em, làm sao em có số của chị vậy?
– Em gọi đến nhà hôm trước, em chồng chị cho em số này…
– Ah, chắc hôm đó em chồng chị giới thiệu. Dạo này chị bận quá, sao chị giúp gì được cho em?
Cô nhớ em chồng cô thông báo rằng có một người chị tên Trang, nói là bạn cũ của cô đã gọi và xin số điện thoại. Trên bàn, cốc nước được đặt lên, cô vừa nhìn trận bóng rổ trên tivi, vừa nghĩ xem giọng nói không quen là do chào mời quảng cáo gì đây…
– Chị đây, em là ai vậy?
– Em là người yêu của chồng chị!
Nga vẫn tiếp tục theo dõi pha ném bóng ghi điểm của anh chàng da đen. Ngạc nhiên khi nghe lời “giới thiệu”, cô đang suy nghĩ xem nên nói gì thì bỗng dưng nghe thấy gọi:
– Chị ơi, chị có gì mới không ạ?
– Chị đây, em nói về chồng chị à? Vậy thì chồng chị tên là gì vậy?
– (cười nhẹ) Anh ấy là A, giám đốc của công ty B, chị biết đúng không ạ?!!
Nga đổi kênh cho con xem hoạt hình, sau đó bước ra khỏi phòng khách…
– Đúng đấy em, nói đi chị nghe…
– (lắng nghe) Làm thế nào chị có thể giữ bình tĩnh như vậy?
– …..
– Em và anh ấy đã có mối quan hệ hơn một năm rồi. Anh ấy hứa với em sẽ sắp xếp ly hôn với chị, nhưng mãi vẫn chưa thấy kết quả. Anh ấy nói là do chị không đồng ý, chị thấy sao ạ?

Nga tự nhiên nở một nụ cười, dù tay bắt đầu trở nên run rẩy…
– Em đã bao nhiêu tuổi rồi?
– Em 23 tuổi, chênh lệch với chị có 10 năm đấy!
– Em còn biết cả tuổi của chị à?
– Anh ấy nói với em rằng, do gia đình hai bên ép buộc anh ấy phải cưới, vì quý ông bà nội của anh ấy. Chị thì khéo lấy lòng, nhưng anh ấy nói ngay từ khi cưới, anh ấy chẳng hề yêu chị. Anh ấy cũng đã thông báo với bố mẹ em rồi…
– Vậy em liên lạc với chị để làm gì vậy?
– Chị hãy đồng ý ly hôn đi. Anh ấy không còn tình cảm với chị nữa, vậy thì chị níu kéo làm gì? Em nghĩ anh ấy chỉ sợ gia đình thôi nên chưa nộp đơn ly hôn. Chính vì vậy, chỉ khi chị tự ý quyết định…
– Mối quan hệ của em với chồng chị đã đến đâu rồi? Hai bạn đã hẹn hò khi nào nhỉ?
– Chúng tôi đang có mối quan hệ và chị… Anh ấy thường ghé thăm em sau 10 giờ tối…
– Chị hiểu rồi, chị ghi nhớ những điều em vừa kể. Chị sẽ trò chuyện với chồng chị xem sao đã, được không em? Chào em!
– Vậy làm thế nào chị nghĩ về điều đó?
– Chị chỉ mới nghe được phía em, chị cần phải thảo luận với chồng chị nữa chứ. Nếu em có gấp, mai em gọi lại nhé. Chị sẽ thông báo kết quả cho em…
Nga gửi tin nhắn cho chồng yêu, yêu cầu anh về sớm vì cô muốn thảo luận một điều, anh xuất hiện tại phòng vào khoảng 9 giờ tối và thể hiện sự không hài lòng:
– Có chuyện gì mà em không thể nói qua điện thoại à? Anh đang phải chuẩn bị đi gặp khách hàng kìa...
– Trưa nay, Trang đã liên lạc với em…
– (Không lắc đầu) Trang nào thế? Bạn của em phải không?
– Em tự giới thiệu là người yêu của anh đấy!
– Nói ngu vậy, có thằng nào chọc em đấy, anh chả biết Trang nào hết. Thôi anh đi tắm rồi làm việc đây. Em cho con ngủ đi…
Giữa trưa, ngày thứ Hai, Nga đang ở trong phòng làm việc thì điện thoại bắt đầu rung…
– Chào em!
– Chị đã trò chuyện với anh ấy chưa?
– Vâng, chồng chị nói là anh ấy không quen ai có tên là Trang cả!
–… Sao anh ấy lại có thể nói như vậy?
– Ừ, chị đang bận, nên em đừng gọi nữa nhé…
– Khoan đã chị… Nếu khi nào em và anh ấy ở chung, em sẽ thông báo cho chị đến được không?
Nga cảm nhận nỗi đau nhói từ lồng ngực. Sao đứa bé này lại tự tin đến mức trơ tráo thế nhỉ…
– Chờ xem khi đó chị có thời gian không đã…
– Chị nên đến thăm em nhé. Bây giờ em nói gì cũng vô ích, chị cần nhìn thấy bằng đôi mắt của mình… Chào chị!
Nga lấy chồng khi mới 28 tuổi, sau 6 năm tình cảm. Chồng cô đã trải qua nhiều khó khăn để cưới cô, vì gia đình cô từ trên xuống đều không tán thành mối quan hệ của họ. Từ khi còn 15 tuổi, đã có nhiều người cầu hôn cho cô, nhưng cô đã quyết định với bố mẹ là sẽ kết hôn với anh. Bố không hạnh phúc, vì người con rể mà bố muốn không phải là anh. Trong suốt 5 năm làm vợ và dâu trưởng trong gia đình chồng, không ai có thể phê phán cô. Cô xinh đẹp, khéo léo, không đua đòi, nấu ăn ngon, và đã sinh cho nhà chồng một thế hệ thừa kế giống hệt ông cố. Khi nhận lời cầu hôn, Nga chỉ đặt ra một điều kiện duy nhất: chung thủy!
– Em chỉ nói một lần, mong anh nhớ kỹ. Nếu sau này anh muốn có quan hệ với ai khác, chỉ cần nói với em rằng anh đã chán em. Em sẽ tự do cho anh mà không có giọt nước mắt, không trách móc, không níu kéo gì cả. Em muốn một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc, không muốn nghi ngờ, theo dõi, hay ghen tuông. Em không có thời gian cho những điều đó!
– Nếu là ngược lại thì sao?
– Em sẽ nói với anh, hãy tránh làm em chán. Em lấy anh để cùng xây dựng hạnh phúc, tính cách em anh đã biết rồi, không bao giờ lên tiếng hai lời. Hãy cân nhắc kỹ, nếu chấp nhận, thì chúng ta cưới nhau thôi.
– Dễ thôi, anh yêu em nhiều lắm đấy!

Nga từng nghe mẹ kể về anh họ và em trai cô thấy anh ấy xuất hiện ở vũ trường C và quán beer nào đó. Cười, cô nói với mẹ: 'Đừng lo, chắc là anh ấy đi gặp khách hàng hoặc bạn bè thôi.' Nga tự tin nói với anh, khẳng định cô tin tưởng anh. Làm vợ, làm mẹ, cô biết cân nhắc và đánh giá đúng đắn. Anh ôm cô, bảo cô đừng suy nghĩ nhiều, công việc đầy thách thức, không có thời gian cho những chuyện vô nghĩa…
Nga sinh ra trong một gia đình ngập tràn tình thương. Dù nghèo, nhưng bố mẹ luôn cố gắng để chăm sóc con cái. Là gái út, Nga được yêu chiều. Bố dạy chị em phải biết trân trọng bản thân như cách họ đã chăm sóc và dạy dỗ. Trong gia đình, không có bạo lực, không có tranh giành. Khi về nhà chồng, Nga giữ theo lời dạy của mẹ: 'Vợ chồng tương kính như tân, đừng để người khác chê trách.' Bố dặn: 'Nếu có ai bắt nạt con, về nhà bố nhé!' Một thế giới khác biệt so với hiện thực và lý thuyết… Ông bà thường nói: 'Con gái là con người, gả chồng là tự lo sống.'
28 tuổi, Nga mới bắt đầu cuộc sống mới. Đến nhà chồng với tấm thân trong sạch, cô thấy lạc lõng giữa những người xa lạ. Nhà chồng khá giả, bố mẹ chồng là giảng viên, em trai học đại học, em gái học cấp 2. Mẹ chồng luôn nói nhẹ nhàng với con dâu, khiến Nga không hiểu bà nghĩ gì về mình. Phải nhìn thái độ người khác để sống, giữ bản thân để trở thành con dâu hoàn hảo luôn là một thách thức. Sau đại học, bố đưa Nga vào làm chung cơ quan, mặc dù có nhiều cơ hội với mức lương cao hơn ngoài kia, nhưng Nga vẫn theo đuổi nguyện vọng của bố.
Chỉ sau 7 tháng kết hôn, cô mang thai nhưng vẫn kiên trì đi làm dù ốm nghén. Chồng cô là chủ một công ty máy móc công nghiệp, chuyên thiết kế, sửa chữa, xây dựng công trình, sản xuất và làm cầu đường. Vì công việc đặc biệt, anh thường xuyên về nhà muộn. Nga nhắc nhở chồng giữ gìn sức khỏe và bảo rằng cô vẫn yêu anh. Cô cảnh báo nếu anh phạm thỏa thuận, mọi chuyện sẽ kết thúc. Anh luôn trấn an cô, cho rằng cô đừng ghen tuông vô cớ, tất cả là vì công việc.
Khi con chào đời, anh chỉ ở lại một lúc rồi lại bận công việc. Sinh đứa con đầu lòng, cô phải nằm một mình vì Mẹ chồng 'không thể thức đêm'. Đầy tháng, lễ thôi nôi, anh chỉ xuất hiện vào cuối tiệc và Ba Mẹ chồng bênh cô bảo: 'Anh ấy bận mà.' Vợ chồng Nga sống trên tầng 3 của ngôi nhà 5 tầng, với cuộc sống hỗn hợp gia đình lẫn công ty. Nga chuyển phòng vì con khóc đêm, nhưng anh thường xuyên về nhà muộn hơn.
Sau khi sinh con, Nga chuyển vào phòng lớn với ban công và 2 giường ngủ. Con thường khóc đêm, khiến cô chuyển sang phòng nhỏ hơn phía sau. Điều này có lẽ làm cho anh về nhà muộn hơn. Nhiều đêm, cô thức giấc lúc 3 giờ sáng, gọi điện cho anh để hỏi anh ở đâu. Anh thường trả lời: 'Ở công trường ở VT', 'Dưới gầm cầu LA', rồi lại: 'Trên đường đưa cái máy phát điện về PT'. Thói quen này cứ ngày một tăng. Anh thường về nhà lúc 5 giờ sáng, sau đó tắm rửa và ngủ đến trưa, rồi lại thay đồ. Nga dậy lúc 5 rưỡi để chăm sóc con và đi làm trước 7 giờ. Vợ chồng họ giống như Ngưu - Chức, sự trách móc giảm dần vì anh ít khi về nhà trước cô ngủ.
Lần đầu tiên cô hỏi chồng về việc xin tiền, anh cười và nói: 'Em lấy chồng vì tiền à?' Chiều thứ 6, sau khi đón con từ trường mẫu giáo, Nga chạy về viện thăm Mẹ. 9 giờ tối, cô có tin nhắn: 'Em đang ở vũ trường với chồng chị, chị đến nhé.' Cô gọi điện cho anh nhưng không thấy đáp. Đến 10 giờ, con bé giúp việc gọi điện: 'Chồng chị ở đây với chị.' Cô nhận ra sự thật và đau đớn.
Em phải vào nhà vệ sinh gọi đấy, anh ấy nghi ngờ. Chị có đến chưa?
Chị đang bận rồi, chắc là chẳng thể đến đâu! Em cứ vui vẻ chơi đi...
Chị không dám nhìn thấy sự thật sao? Đợi chút, em nhắn sau, chị sắp xếp đến đây nhé!
Lúc 11 giờ tối, chị vào thay ca, giục Nga về với con. Sau khi rời bệnh viện và về nhà mất 30 phút, cô mới xem điện thoại và thấy 2 tin nhắn: 'Tụi em đã nhảy xong, chờ chị mãi...' và 'Tụi em đang ăn tối ở sảnh khách sạn. Chị cố gắng đến trong vòng 1 tiếng nhé, thuê phòng càng chần chừ...'
Chuyện hài nước đó, chắc chắn không ai bao giờ rơi vào tình huống như của cô. Nga quyết định gọi điện thoại cho cô gái giúp việc, đang thư giãn xem tivi. Cô ấy đồng ý trông nom cho đứa trẻ thêm 2 tiếng, trong khi cô vội về. Nga lái xe đến hotel theo địa chỉ chỉ sau hơn nửa tiếng. Cô ấy để xe lại, giao nó cho nhân viên bảo vệ, nhắn nhủ rằng cô sẽ chỉ mất khoảng 10 phút rồi sẽ ra ngay, và không nên đưa xe xuống hầm… Cả hai người ngồi ở một bàn nhỏ trong khu ăn uống, Nga bước vào khi họ đang hòa mình trong niềm vui, cô ngồi xuống đối diện họ, vì cô biết nếu đứng lên, cô sẽ khó che giấu được sự run rẩy bên trong…. Anh nhẹ nhàng nói lên điều bất ngờ, nhưng lại ngồi im lặng, chấp nhận tình huống. Nga lấy chiếc ly trà, đưa đến trước mặt anh, thì thầm vài câu để trấn an tâm hồn, rồi nhìn chằm chằm vào anh, sau đó là ánh nhìn dành cho đứa bé… trẻ trung, xinh xắn và đầy tự tin.
– Làm sao em biết đến đây…
– Xin chào em, em có phải là Trang không ạ ?
– Vâng, chào chị !
– Bởi vì anh nói rằng chưa từng quen ai có tên Trang, nên em đến để kiểm tra thông tin…
Chồng cô nói giận dữ :
– Thì ra cả hai đều muốn bắt tôi vào bẫy ?
– Em chỉ đến vì đã được mời, còn mọi rắc rối giữa hai anh chị, hãy tự giải quyết đi, em chỉ muốn về nhà thôi, em đã mệt rồi…

Nga nhanh chóng đến lấy xe và lao về, bầu trời đêm se lạnh, cô chọn quãng đường mà ngày nào cô cũng rất thích, dọc đường có một ngôi nhà trồng ngọc lan, về đêm hương thơm mặn mà nhấm nháp mỗi khắc, cô đi chậm rãi, hòa mình trong hương thơm để xua đi cảm giác buồn nôn trong lòng. Làm sao lại là cô, làm sao lại lúc này… mất Bố đột ngột và cái chết của Mẹ đã là thử thách quá lớn với cô rồi…. Nga về nhà cảm nhận sự trống rỗng, không đau đớn, không buồn bã, và cũng không muốn khóc. Cô tắm xong bước ra phòng khách thì thấy anh cũng vừa về, rạng sáng sớm, có lẽ đã đưa con bé về trước khi quay lại. Cô không muốn bày tỏ gì lúc này, nhưng có lẽ điều đó cũng không quan trọng.
Cô ngồi xuống sofa, lau khô mái tóc ướt.
– Tại sao em lại thực hiện mưu kế theo dõi, bắt gặp anh trong tình huống đáng xấu hổ như thế này hả ?
– Em không có thời gian đâu, vì sự kiện đó chủ động đến và kể lại cho em nghe, không ngờ anh lại lần nào nài nỉ em chứng kiến… Anh cũng nên tự trách, đã hứa rằng sẽ rời bỏ vợ để bên người khác mà không làm được, con bé chỉ giúp anh nói lên điều đó thôi….
– Ai mà không nói thế khi đi tán tỉnh đâu…
– Vậy tại sao em không chọn những thằng đó mà lại chọn anh ?
– ………
– Ngày xưa em đã nói, anh có quyền không yêu em, có quyền bỏ em khi đã chán… nhưng không được coi thường em! Việc anh kể chuyện vợ chồng với con bé, bày tỏ rằng em lừa dối để cưới anh, hay kể về việc cưới chỉ vì áp lực từ gia đình… đó là sự xúc phạm tới em. Anh đã theo đuổi em 6 năm trời mới đạt được cái hôn nhân này, anh đã quên hả? Trong suốt 5 năm qua, anh đã phớt lờ em, để em đối mặt với những khó khăn trong gia đình anh, không có sự giúp đỡ, chia sẻ, anh chỉ xem em như một công cụ để sinh sản, một đối tượng thoả mãn nhu cầu của anh khi cần… Anh đã bao giờ tự hỏi tại sao em vẫn chưa từ bỏ anh không?
– … Vì anh thấy em làm được mọi thứ tự lực…
– Cười đau bụng, anh biết em ở nhà như viên ngọc quý của bố mẹ, vậy mà em còn phải đến nhà anh làm mọi thứ, điều mà bố mẹ em chưa từng bắt em làm? Đừng có nói ai lấy chồng mà không như thế, em không giống như vậy! Chưa bao giờ em cần, em hỏi anh về cái gì mà anh có mặt, một lời động viên, một chia sẻ cũng chẳng thấy. Vậy thì em phải tự làm tất cả, hay phải… nhảy lầu? Nhưng giờ đây, kết thúc rồi… Việc anh ngoại tình là 'cọng rơm cuối cùng làm… gãy lưng con lạc đà', em cám ơn con bé Trang đã gọi điện cho em…
– Anh chỉ đùa tí thôi, anh sẽ bỏ nó ngay…
– Em không quan tâm anh lấy ai, bỏ ai đâu! Anh còn nhớ những gì chúng ta hứa với nhau không? Ngày xưa em ngây thơ, bây giờ em diễn đạt theo cách mà người đã có chồng con sẽ hiểu dễ dàng hơn nhé? Đối với em, CHỒNG giống như đồ lót, mỗi người có một cái, nếu ai cần mượn, em sẽ tặng luôn. Dù có đắt tiền, độc đáo, thậm chí là duy nhất trên đời, em cũng sẵn sàng từ bỏ. Bởi vì, xin lỗi em cảm thấy… kinh tởm!!!
–….
– Thôi anh đi ngủ đi, em cũng mệt rồi !
Nga tỉnh dậy vào buổi sáng muộn hôm sau, làm vệ sinh, tắm và chuẩn bị bữa sáng cho con. Người giúp việc nói rằng anh đã ra khỏi nhà từ khi cô chưa thức dậy ! Cô xuống nhà để nói chuyện với Ba Mẹ anh, họ đang xem tivi.
– Đêm qua, người phụ nữ là bạn của chồng đã mời tôi đến khách sạn để chứng kiến cảnh họ hẹn hò.
Hai ông bà ngạc nhiên, ông gật đầu im lặng, vài giây sau bà nói:
– Thằng đó thực sự là mất dạy…
– Con sẽ thông báo cho bố mẹ biết, con bé đó nói rằng anh A lấy con vì áp đặt từ gia đình, nhưng giờ anh ấy muốn bỏ con cũng chỉ vì sợ Ba Mẹ. Điều này làm con cảm thấy bị xúc phạm, con sẽ bắt đầu thủ tục ly hôn sau khi nói chuyện với mẹ. Bây giờ, con xin phép được dẫn thằng bé ra khỏi đây…
Nguồn: Tìm kiếm thông tin
>> Điều quan trọng nhất để phụ nữ hạnh phúc là biết tận hưởng từng khoảnh khắc
