
Những vườn quất xanh mướt, trái chín bồng bềnh trên cành, màu xanh và vàng xen kẽ những cánh hoa trắng nhẹ nhàng... Cô bé tưới nước cho cây với sự tinh nghịch của tuổi trẻ, nụ cười hiếm hoi rạng rỡ trên gương mặt thanh tú của cô bé. Nhưng bạn có biết không, đôi mắt ấm áp của bạn làm tôi cảm thấy yên bình khi vô tình gặp nhau...
Chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi trong cuộc sống hối hả, với những lo âu, suy nghĩ... Quá khứ đã qua không quan trọng, dù mang lại những vui buồn, may mắn hay phiền muộn. Điều quan trọng là, hiện tại, ở đây và ngay bên cạnh ta là hương thơm của vườn rau thơm phức, làm tôi ấm lòng với hình ảnh nồi nước nóng bồng bềnh hương lá vào buổi tối mùng 30 Tết... Bạn nói sao... nhưng ở Sài Gòn, không dễ dàng tìm được hương thơm bình dị và đằm thắm như vậy.

Chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi trong cuộc sống, nhưng trong tâm trí tôi vẫn hiện lên bãi cỏ ven sông, những cánh đồng ngô đang chín mừng. Những bông ngô nhỏ bềnh bồng trên những thân cây nhỏ, gợi lên những cảm xúc trái ngược... Đêm đông, tiếng than lửa ấm áp bên lều lều ven con đường đê, mang lại cảm giác ấm áp và hương ngô non trong lành...
Buổi chiều buông tà, không khí se lạnh bao phủ. Hai ta phải chia tay. Quãng đường dọc bên bờ đê hôm ấy sao ngắn thế...
'Hương vị của những ký ức'
Vào những ngày gió đầu tiên của mùa đông, mẹ thường mang ra những chiếc chăn ấm, mỗi chiếc được cất giữ cẩn thận trong hòm, trong tủ. Trong nhà, mùi băng trên cỏ phơi khắp ngôi nhà. Bọn trẻ cười nói trong chiếc áo ấm, hương thơm dễ chịu, tỏa khắp khuôn viên...
Đó là hương thơm của những buổi sáng mùa đông. Bước chân ra phố, sương mù lay động trên con đường vắng người. Hơi ẩm, làn gió nhẹ, và mùi cây cỏ lan tỏa, mang lại hương thơm trong lành làm cho trái tim người ta yên bình, cuộc sống chầm chậm để tận hưởng thêm một chút.

Đó là mùi hương của những cửa hàng hoa từ ngoại ô vào trung tâm thành phố. Ngoại ô ngày nay đã trở thành phố với các tòa nhà cao tầng và đường phố nhộn nhịp. Nhưng vẫn còn những khu vườn nhỏ với cây đào, và một số luống hoa rực rỡ màu sắc. Hương hoa mùa Tết đậm đà và quyến rũ như vẻ đẹp rạng ngời của cô gái Hà Nội.
Đó là hương khói trầm từ những viên nhang ấm áp trên bàn thờ trong những ngày cuối năm, như một hình bóng yên bình của người thân. Tết là thời gian sum họp gia đình, hương khói nhang kết nối thế giới của những người còn sống với những người đã ra đi.
Gần Tết, mẹ luôn bận rộn. Mỗi khi trở về từ công việc, giỏ xe luôn đầy ắp với bó măng khô thơm mùi nắng, gói miến dong thơm mùi đất ẩm… Mấy cân gạo nếp thơm mùi rơm mới, cân đậu xanh thơm phức. Một năm, cha đi công tác Tây Bắc mang về một xâu nấm hương tự nhiên, mùi của rừng núi.
Vào ngày rằm tháng Chạp, mẹ mang về túi bánh quy từ hàng xưởng, có bột, đường, và một ít bơ. Sau cả ngày chờ đợi, lũ trẻ náo nức chờ đợi mẹ mang về túi nilon đầy bánh thơm phức ngọt ngào. Trên phố, mùi thơm pháo tép thoảng nhẹ nhàng…

Gần Tết, từng gia đình sôi sục gói bánh. Mùi lá dong tươi, mùi đậu xanh chín, mùi thịt ướp tiêu hành, mùi khói từ bếp, hơi nước từ nồi bánh sôi tỏa ra một hương thơm phức hợp của Tết. Chiều tối, mẹ nấu nồi nước mùi già, nước bồ kết, cả nhà chăm chỉ chuẩn bị trước bữa tất niên đón ông bà về ăn tết cùng con cháu.
Những hương vị ký ức đưa tôi trở về tuổi thơ ấm áp trong Hà Nội ngày xưa.
'Violet Hà Nội trong ngày cuối năm ở Sài Gòn'
Ở Sài Gòn, không có cơn mưa bụi để giữ cho màu Violet dịu dàng và tươi mới.
Ở Sài Gòn, hiếm khi thấy được vài cành hoa Layơn trắng tinh khôi kết hợp với màu tím ngát của Violet trong chiếc bình pha lê tinh tế.
Tuy nơi này là Sài Gòn, nhưng lòng vẫn mang mãi nỗi nhớ về mùa đông Hà Nội.

Nhớ những sáng mùa đông u ám, khói sương phủ mờ, cái lạnh khiến ta muốn nằm trong chăn ấm, bật đèn nhỏ đọc sách. Ánh sáng dịu dàng chiếu lên trang sách, nhưng từng dòng chữ lướt qua không để lại ấn tượng. TV chạy màn hình mà tắt âm thanh, hình ảnh vụt qua không ghi lại trong tâm trí. Mắt đọng lại ở những bông Violet kề tấm rèm màu mây… Nhớ về một người, một điều gì đó…
Cuộn mình trong chăn ấm, nghĩ rằng có thể chìm vào giấc ngủ. Nhưng rồi hiện lên một gương mặt thân thương, một giọng nói quen thuộc, một ánh mắt ấm áp, lòng dừng lại, dịu dàng…

Cảm ơn bạn thân yêu! Khi đi qua chợ hoa Quảng Bá, bạn đã chụp lại hình ảnh những bông hoa tôi thích và gửi cho tôi với lời nhắn: mùa đông Hà Nội vẫn chờ đợi sự trở về của bạn…
Trong cái se lạnh của mùa đông Hà Nội, nhìn những cành hoa tím nhẹ nhàng, lòng tôi còn trăn trở mong thêm một điều gì đó…
Theo Tia Sáng
Nguyễn Thị Hậu
