
Giống như việc sơ cứu cho người bị tai nạn, các tổn thương và triệu chứng bất ổn về tinh thần cũng cần được hỗ trợ và can thiệp ban đầu.

Không thể thấy rõ như vết thương thể xác, các tổn thương và sang chấn tâm lý có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng, đe dọa tính mạng của cá nhân và những người xung quanh.
Giống như lợi ích của chương trình sơ cứu thông thường, việc có người hiểu và sơ cứu tinh thần đúng cách sẽ giúp người bệnh và cả gia đình họ tránh khỏi ảnh hưởng tâm lý tiêu cực.
Kitchener nhấn mạnh rằng các khóa học MHFA đều có sự tham gia của hội đồng chuyên môn và đóng góp từ những người từng trải qua khủng hoảng tinh thần, cùng với người chăm sóc và các chuyên gia đã điều trị cho họ.
Bà cũng làm rõ rằng người sơ cứu sức khỏe tâm thần, dù được huấn luyện để nhận biết các dấu hiệu và triệu chứng của nhiều rối loạn tâm thần khác nhau, 'không phải là người chẩn đoán bệnh'.
Một khóa MHFA tiêu chuẩn kéo dài 8 tiếng chỉ có thể cung cấp những khái niệm cơ bản và giải pháp tạm thời, giúp giảm đau và xoa dịu người bệnh lúc đó. Cuối cùng, người hỗ trợ cần đưa người bệnh đến gặp chuyên gia phù hợp.

Vai trò của nhân viên sơ cứu tinh thần trong hệ thống chăm sóc sức khỏe của Úc. Ảnh: Bác sĩ Nguyễn Trung Nghĩa.
Ngoài MHFA, còn một phương pháp sơ cứu tinh thần khác, tuy ít phổ biến hơn nhưng vẫn được tập huấn thường xuyên tại các tổ chức ở Mỹ và một số cơ quan quốc tế: emotional CPR (eCPR, sơ cứu cảm xúc). Tên gọi này là một cách chơi chữ, vì CPR ở đây không phải là hồi sức tim phổi mà là viết tắt của Connect (kết nối), emPowering (trao quyền), và Revitalizing (hồi sinh).
eCPR được phát triển bởi Daniel Fisher, một bác sĩ tâm thần người Mỹ từng bị chẩn đoán tâm thần phân liệt. Phương pháp này khuyến khích những người đã trải qua vấn đề tâm thần sử dụng kinh nghiệm của họ để hiểu sâu hơn về chính mình và người khác.
Amanda Myers, nhà nghiên cứu tại Đại học Brandeis (Massachusetts, Mỹ), nhận định rằng cả MHFA và eCPR đều có ưu và nhược điểm. Mỗi cá nhân có thể chọn học chương trình phù hợp với giá trị và nguyên tắc của mình. 'Nhưng thành thật mà nói, việc công chúng thảo luận về sức khỏe tâm thần và cố gắng xóa bỏ kỳ thị đã là một điều tốt, bất kể chọn chương trình đào tạo nào,' bà chia sẻ với Los Angeles Times.
Myers cũng nhấn mạnh rằng trong thực tế sẽ có những tình huống không thể áp dụng sơ cứu tinh thần, chẳng hạn như khi một người có dấu hiệu rối loạn tâm thần đang la hét tại nhà ga. Trong trường hợp này, điều đúng đắn là gọi cho cơ quan chức năng.
Năm bước cơ bản để tiếp cận sơ cứu tinh thần:
1. Đánh giá xem cá nhân có ý định tự tử hoặc tự làm hại bản thân không, thông qua trò chuyện và quan sát những thay đổi trên cơ thể (vết rạch, vết tự cắn).
2. Lắng nghe chủ động và không phán xét. Khuyến khích họ tự nhiên chia sẻ trải nghiệm, không ngắt lời và thể hiện sự đồng cảm với những gì họ đang trải qua.
3. Khuyến khích họ nói về vấn đề của họ một cách trung thực và không trách móc hành vi hay suy nghĩ của họ.
4. Hỗ trợ họ tìm kiếm sự giúp đỡ từ các chuyên gia đa dạng, bao gồm bác sĩ, chuyên viên tâm lý và nhân viên xã hội.
5. Động viên họ tìm sự giúp đỡ từ các mạng lưới hỗ trợ cộng đồng phù hợp và lên kế hoạch tự chăm sóc cả về thể chất lẫn tinh thần.
